Ngửa mặt lên trời mà than rằng: Trời hại ta, hại ta.
Cứ đến tháng 7 hằng năm là y như rằng sự dằn vặt khổ ải trong tôi lại bắt
đầu. Năm này cũng vậy, giờ chỉ còn 3 ngày nữa là hết tháng Cô hồn nhưng sự xui
xẻo nó cứ đeo đẳng tôi mãi, chưa chịu buông tha cho tôi. Cũng phải nói thêm
rằng càng về sau thì sự phức tạp trong con người tôi càng hiện rõ. Tôi cũng
không biết rồi sang tháng số phận tôi sẽ như thế nào đây, nhưng tôi tin rằng
tôi sẽ vượt qua mọi thứ.
Tôi luôn tâm niệm rằng có thể trời chưa giúp tôi mà ngược lại trời đang thử
lòng tôi, khi trời muốn giao việc cho ai thì trước hết trời phải hành hạ
người đó, làm khó người đó đến mức cùng cực để xem cá nhân đó có vượt qua được
hay không. Nếu như tôi vượt qua được giai đoạn này thì coi như phần đời còn lại
chỉ là những phù phiếm đối với tôi, tôi sẽ đạp phăng tất cả để tiến về phía
trước. Tôi tin là giai đoạn thử thách của tôi không còn dài nữa. Nó sẽ kết thúc
trong nay mai.
Hôm nay đã là ngày 28/07 rồi và tôi nghĩ chỉ còn ngày hôm nay và ngày mai
nữa thôi là tôi sẽ trở lại cuộc sống thường nhật, trở lại sự bình yên thanh
thản như trước đây. Tôi luôn tin vào tạo hóa, tin vào sự sắp đặt của đất trời.
Có khổ ải, cơ cực khi đó mới có được vinh quang và khi đó thì ta mới thấy được
giá trị của sự vĩnh hằng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét