Trong cuộc sống ta luôn gặp những điều ta không thể
nghĩ tới. Đúng là cuộc sống, cuộc sống đã cho ta nhiều trải nghiệm, đã đưa ta
đi từ trải nghiệm này đến trải nghiệm khác, đi từ thất bại này đến thất bại
khác và từ thất bại này đến thành công khác. Thất bại là viên gạch vững chắc
đưa ta đến thành công.
Càng ngày tôi càng cảm thấy con người tôi phức tạp
hơn tôi thường nghĩ. Có những lúc tình cảm dâng lên mãnh liệt không thể kìm
hãm, nhưng cũng có những lúc cảm xúc bị đè nén đến ê chề không còn con đường để
đi. Thi thoảng tôi có cảm giác như mình là một nhà tiên tri nhìn nhận phán
đoán vấn đề một cách rất khoa học logic và trúng đến không ngờ nhưng cũng có
những lúc vấn đề được nhìn nhận một cách kệch cỡm và lố bịch vô cùng. Đó là con
người của tôi, bản chất của tôi. Nhìn nhận cả cuộc đời từ lúc sinh ra cho đến
bây giờ thì hình như tôi không phải là tôi mà tôi là một ai đó vô cùng lạ lẫm
và đáng sợ đến vô cùng, những ký ức, những cảm nhận bản thân về những sự việc
đã qua khiến tôi hoang mang vô cùng. Không lẽ tôi lại là người như thế à, cuộc sống
bình dị tôi mong ước bấy lâu nay ở đâu, chẳng lẽ cuộc đời lại bắt tôi phải làm
như thế, tôi không là tôi nữa rồi. Tôi là một ai đó vừa lạ vừa quen, vừa nhỏ
nhen ích kỷ đáng sợ khôn cùng lại vừa rộng lượng bao dung vô ngần.
Tôi là ai?
Một trăm sau tôi sẽ rõ. Một trăm năm sau ta sẽ là
người thiên cổ, là một người không ai trên đời này biết đến như triệu triệu con
người trên trái đất này.
Một bà lão nào đó đã nói tháng 10 năm 2010 thế chiến
3 sẽ nổ ra và đến bây giờ tháng 11 rồi vậy mà thế giới vẫn yên bình, không có
chiến tranh nổ ra vậy mà từ khi lời nói đó được giải mã đến bây giờ chắc có lẽ
phải đến triệu triệu người nhắc đến vấn đề này dù bất kể người đó sinh ra ở đâu
đang sống ở châu lục nào.
Ôi thôi thôi tất cả chỉ là nhảm nhí, tất cả cũng chỉ
là chúng ta chưa nhìn nhận ra vấn đề, chưa nắm rõ hiện tại tương lai cũng như
quá khứ của chúng ta. Chúng ta vẫn là một ai đó, chúng ta vẫn là chúng ta.
Trong một vài giây suy nghĩ tôi cũng có thể biết được
sau này tôi sẽ như thế nào và hiện tại tôi không biết tôi là ai. Nhảm nhí, nhảm
nhí quá.
Sài Gòn, 11/2010
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét