Nửa đêm một mình độc bộ trên góc phố quen
thuộc, vẫn con hẻm ấy vẫn góc phố ấy tưởng chừng như đã hằn in ký ức. Từng cơn
gió nhẹ phả vào lòng làm tôi se lạnh. Giờ đang mùa thu mà tưởng chừng như đông
đang chạm ngõ. Chợt nhớ những ngày tháng đã qua cũng trên góc phố này, căn nhà
này và ngay tại chỗ này đây với những đêm không ngủ… Ôi, thôi cũng chỉ là miền
ký ức của ngày hôm qua kia mà, hồi tưởng làm chi cho lòng thêm bối rối.
Lại nói những ngày qua tranh thủ thời gian
rảnh, tìm đọc những trang sách của các bậc hiền triết ngày xưa mới cảm mến tấm
chân tình của các vị. Và tự đặt mình trong tâm thế của bậc làm cha làm mẹ mới
thấu hết nỗi lòng của đấng sinh thành.
Nhưng thôi cũng một kiếp người sống sao cho
xứng làm người giữa chốn nhân gian.
(Hết trích, Gác trọ Trung tuần tháng Chín, năm
Giáp Ngọ 2014)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét