Cuộc
sống nhiều lúc không như ta tưởng. Tuổi trẻ thì vướng với công danh sự nghiệp
cơm áo gạo tiền đến khi về già thì hối hận về những ước mơ hoài bảo mà mình
chưa thực hiện được. Gần 30 năm sống trên cõi trần tôi thấy đã được sinh ra
trên cõi đời này đã là một diễm phúc cho bất cứ ai và thứ mà tôi thường cho
rằng số phận con người là do tạo hóa. Tất cả do tạo hóa mà ra, quy luật của tạo
hóa là quy luật muôn thủa luôn luôn công bằng và vĩnh cửu. Giáo lý nhà Phật
quan niệm rằng “thân cát bụi sẽ về với cát bụi”, chết là hết, ai cũng thế sống
trên đời thì bon chen với đủ mọi ganh đua đấu đá nhưng khi chết thì ai cũng chỉ
có ba thước đất không hơn không kém.
Vào
những ngày của tháng 7 hàng năm là tâm tính tôi lại thay đổi, hễ cứ đến tháng 7
âm lịch là tôi lại bị rơi vào khó khăn và bí bách. Không chuyện này thì chuyện
khác cũng sẽ phát sinh và nó đeo bám hành hạ tôi mãi, chỉ khi nào qua được
tháng 7 thì khi đó tôi mới bắt đầu lấy lại được thăng bằng trong cuộc sống.
Nguyên nhân xuất phát từ đâu tôi cũng không rõ nhưng như một linh cảm tôi nhận
thấy rằng, tổ tiên nguồn cội vẫn luôn đi theo tôi ủng hộ giúp đỡ tôi hàng ngày
nhưng đến tháng 7 thì không. Điều đó luôn nhắc nhở tôi rằng dù có đi đâu làm gì
thì tôi vẫn phải hướng về nguồn cội quê hương. Vì chỉ có quê hương là nơi dung
dưỡng tâm hồn và là nơi ta lấy làm điểm tựa để cho đôi chân của ta đi cao và đi
xa hơn nữa.
Cuộc
sống này là cả một niềm vui. Đời có nhiêu đâu và có sá gì đâu ta phải đau buồn
và bi quan chán nản. Hãy luôn lạc quan và vui sống. Có sức khỏe, có trí tuệ và
có tinh thần cầu tiến thì tôi tin rằng dù ở đâu, trong hoàn cảnh nào ta vẫn
luôn làm chủ được bản thân, làm chủ được tương lai của mình.
Thú thực
trong suy nghĩ của nhiều người dành cho tôi thì tôi thấy họ khen tôi nhiều hơn
chê và tôi lấy làm hãnh diện về điều này. Một điều chắc chắn rằng sống trên đời
kẻ khen người chê là chuyện thường tình của mỗi cá nhân con người nhưng đối với
tôi thì dư luận là một kênh thông tin để tôi sửa mình. Và bản thân tôi luôn
luôn nhất quán quan điểm là làm tất cả những gì tốt đẹp nhất cho những người
xung quanh trước đã khi đó thì mới hãy nghĩ đến mình. Bao nhiêu năm qua tôi
sống không một ngày nào là không nghĩ đến tương lai và cuộc sống của những
người sống quanh tôi và kể cả tôi nữa. Những người thân yêu ruột thịt đã đành
nhưng những người hàng xóm làng giềng đối với tôi cũng vậy, vẫn một niềm tin
vào họ. Có lẽ cũng vì suy nghĩ tích cực đó của tôi mà trong suy nghĩ của nhiều
người dành cho tôi vẫn là sự ái mộ và tin tưởng. Điều này là một diễm phúc của
bất kỳ ai sống trên cõi trần này không riêng gì tôi.
Hôm nay
tôi lại được nghe về những điều này. Tôi rất vui. Đúng vậy, ai lại không vui
sao được khi được nhiều người dành cho mình sự ưu ái như vậy. Và càng có nhiều
lời khen như vậy thì bản thân ta càng phải cố gắng nhiều hơn nữa để cho xứng
đáng và quan trọng là luôn giữ mãi trong lòng của mọi người rằng ta là một
người có thể tin tưởng được. Đó là điều đáng quý. Đời người ngoài những điểm
sáng ai cũng có điểm tối của mình cả. Tôi cũng vậy. Thú thực nhiều khi tôi thấy
cũng khá xấu hổ với bản thân khi mình được nhiều người kỳ vọng và tin tưởng
nhưng bản thân thì lại không được như vậy. Nhiều lúc tôi thấy tôi mâu thuẫn với
chính tôi và mâu thuẫn với niềm tin của mọi người, và rằng tôi luôn làm tất cả
những gì có thể để tôi luôn là chính tôi.
Ngẫm
nghĩ kỹ thấy đời luôn đẹp. Thực tình tôi có được như ngày hôm nay một phần là
nhờ bản thân luôn cố gắng vượt khó để vươn lên nhưng quan trọng nhất vẫn là môi
trường xung quanh tôi. Tôi ví rằng tôi là một cây đời xanh tốt nhưng để có được
sự xanh tốt đó thì trước hết là sự màu mỡ của đất đai cho tôi nguồn dinh dưỡng
và còn nữa là sự chăm sóc chu đáo của con người. Vâng những người sống xung
quanh tôi đó là mảnh đất màu mỡ và sự chăm sóc tận tình chu đáo của mọi người
để tôi có được một thân hình to lớn, cành lá xum xuê và tỏa bóng mát cho muôn
dân. Và chính từ tán cây xanh mát đó lại tái tạo nên nguồn năng lượng hay nguồn
dinh dưỡng mới giúp cho đời mãi mãi xanh tươi. Mối quan hệ hỗ tương đó chính là
ngọn nguồn sức mạnh cho tôi để tôi đủ khả năng đương đầu với những sóng gió khó
khăn trong cuộc đời.
Còn gì
vui bằng niềm tin của mọi người dành cho ta và ta phải gắng làm sao cho niềm
tin đó ngày càng được nâng lên mãi mãi.
Sài Gòn,
Thượng tuần tháng 07/2014
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét