Lần đầu tiên sau gần ba mươi năm hít thở khí trời
tôi mới đón Tết cổ truyền xa nhà. Trước đây thì tôi luôn quan niệm những ngày
Tết nhất gia đình phải sum họp đủ đầy bên mâm cơm chiều 30 Tết nhưng nay thì
trong suy nghĩ đã có khác. Một năm qua với bao trôi nổi trên đời với tôi những
quan niệm cũ dần dần được thay thế bằng những suy nghĩ khác. Tôi không cho rằng
những suy nghĩ mới là tích cực hay tiêu cực nhưng tôi luôn cho rằng mình làm
những gì mà tâm trạng thoải mái không ảnh hưởng đến số đông. Tết đơn giản là
được thảnh thơi nghỉ ngơi, hay với những lời chúc tụng nhau trong những ngày
đầu năm mới, không nhất thiết là phải về quê ngồi bên Mẹ. Tết ở Bắc hay ở Nam
thì cũng thế cả, đâu đâu cũng là quê nhà Việt Nam.
Tôi có cảm tưởng rằng càng về sau thì không khí
đón Xuân càng nhạt đi, những gì gọi là Cổ truyền, thuần phong mỹ tục đang dần
trở thành quá khứ. Điều này không biết do xuất phát từ trong suy tưởng của bản
thân một kẻ đã trưởng thành thực sự so với thời gian trước đang tuổi ăn tuổi
chơi hay do trong thực tiễn sự du nhập mạnh mẽ của văn hóa phương Tây đang dần
có những ảnh hưởng nhất định đến cuộc sống của con dân nước Việt. Theo suy nghĩ
nhất thời tiêu cực của tôi thì có vẻ như càng ngày người dân nghèo nước tôi
càng sợ Tết, Tết chỉ dành cho dân giàu từ tầng lớp trung lưu trở lên.