Hôm nay vô tình bắt gặp người bạn cũ
Chợt nhận thấy thời gian trôi nhanh quá,
Đã bao nhiêu năm rồi...?
Lòng bất giác vướng một nỗi buồn nhẹ
Rồi tự hỏi những ai đã đi qua cuộc đời,
Dù ngắn dù dài dù vô tình hay cố ý lướt qua.
Chừng ấy thời gian ta đã làm được gì
Âu cũng là cái duyên gặp gỡ
Rồi chừng ấy thời gian nữa
Lòng tự hỏi ai còn ai mất?
Vườn trần gian ta đã ghé chơi
Bụi thời gian cuốn phăng tất cả
Ngẫm cuộc đời từng ấy đã đi
Ai đã đi ngang cuộc đời?
Nhẹ lòng bất giác buồn tênh
Ai đã đi ngang cuộc đời?
Sống hãy cố trân quý những gì ta đã đang và sẽ có, đời người sống được bao nhiêu, cố đừng để người phụ lòng ta, sống tích cực để khi một nấc thời gian trôi qua ta không phải hối tiếc quá khứ. Ghét cái sự vu vơ nên chép lại bài thơ hồi nhỏ rất thích khi xem phim Tam Quốc tặng mọi người:
Trường giang cuồn cuộn chảy về Đông,
Bạc đầu ngọn sóng cuốn anh hùng.
Thị phi thành bại theo dòng nước …
Sừng sững cơ đồ tay bỗng không!
Non sông nguyên vẻ cũ,
Bao độ ánh triều hồng.
Bạn ngư tiều dãi dầu trên bến,
Vốn đã quen gió mát trăng thanh.
Một vò rượu nếp vui gặp gỡ,
Chuyện đời ta trong chén rượu nồng…
Tụ tán nhờ có duyên,
Ly hợp vốn do tình.
Trả món nợ non sông trước tiên,
Mặc đời sau thiên hạ luận bình.