Tổng số lượt xem trang

Thứ Ba, 1 tháng 7, 2014

Đang suy nghĩ

Đang nghiên cứu về Hiến pháp mới 2013 nhưng thực sự lúc này đây tôi không nhập tâm được. Một phần vì công việc hiện tại không được tốt đẹp gì nên không thể đọc được cái gì cả, phần nữa là sự pha trộn của ý thức hệ cũ và mới cứ đan xen, đấu tranh lẫn lộn nên chưa có một hướng đi cụ thể. Vì thế cho nên cách tiếp cận vấn đề của tôi còn rất khập khiễng. Nói là nghiên cứu cho nó sang chứ thực chất là lướt qua mấy nội dung gom góp trong mấy chục câu hỏi có sẵn làm cho tôi rõ thật chán.
Sống trong cái thời thông tin đa chiều này với một cái đầu đa nghi kiểu Tào Tháo nước Tàu năm xưa nên cái gì đối với tôi cũng là sự nghi ngờ. Hình như cái văn hóa đọc trong tôi nay không còn mà thay vào đó là sự cẩu thả kiểu như mì ăn liền khi nghiên cứu mấy vấn đề thuộc nội dung học thuật. Nếu như thời gian quay trở lại cách nay 10 năm thì bây giờ đây tôi có thể tự hào rằng mình nắm mọi thứ, nhưng nay không được, tuổi tác đi kèm với các nỗi lo đã không cho phép tôi đủng đỉnh với những mớ kiến thức pha tạp này được.
Với bao nỗi suy tư trăn trở nên trong tôi là chuỗi thời gian thiếu ngủ triền miên. Tôi luôn tự nhủ rằng tôi đã đi đúng đường trong quãng thời gian qua? Nhưng càng ngày tôi càng hối tiếc vì những gì đã qua, thời gian luôn vận động, đời người ngày càng ngắn đi, quy luật sinh tồn vẫn bám riết lấy tôi. Câu hỏi về tương lai đang là một nỗi ám ảnh lớn trong tôi.
Thực trạng xã hội Việt Nam hiện nay tôi thấy rằng để có được sự thay đổi trong tâm thức của tầng lớp lãnh đạo cũng như của người dân về một nền dân chủ thực sự đang rất là mong manh. Tuy có hàng loạt tổ chức dân sự ra đời trong thời gian qua trên đất nước này và có hàng trăm con người đang đấu tranh cho một xã hội dân chủ nhưng thực tế nó giống như muối đổ bể. Nếu có sự thay đổi trên đất nước này thì tôi hy vọng đến phần nửa cuối của cuộc đời tôi mới dám mơ tới còn hiện tại bây giờ thì đúng là không tưởng. Nhưng liệu rằng đến lúc đó tôi có đủ thời gian và sức khỏe để đi cùng? Sự phát triển bao giờ cũng có cái giá của nó và nếu phải trả giá thì đối với tôi đó là một cái giá rất đắt? Ba mươi năm hít thở khí trời tôi cảm nhận rằng sự phồn vinh của con người nằm ở yếu tố tự do theo nghĩa đầy đủ của nó. Chỉ khi nào chúng ta có tự do khi đó chúng ta mới phát huy hết những gì là vốn có của chúng ta và chỉ khi đó mới có sự phát triển đầy đủ. Nhưng sự tự do đó ai ban cho? Trong đời người của chúng ta không ai thực sự được tự do cả, bản thân chúng ta không vướng tới vấn đề của cá nhân thì cũng vướng về vấn đề gia đình hay rộng lớn hơn đó là sự ràng buộc của cả xã hội.
Nói gì thì nói tôi vẫn không thể dấu diếm được tham vọng của bản thân. Cái Tôi trong con người tôi là quá lớn, sự tự cao tự đại là vô bờ, thú thực trong con mắt của tôi thì những nhân vật cộm cán trong xã hội đương thời tôi đang sống tôi đều xem họ như cỏ rác không đáng để ganh đua. Điểm cố hữu chết người này không hiểu sao tôi không thay đổi được, nhiều lần tôi muốn vứt nó đi nhưng không thể. Tôi cho rằng chỉ khi nào tôi không còn trên cõi đời này nữa khi đó những tính xấu đó của tôi mới không còn. Tôi sánh ngang với Chúa.