Tổng số lượt xem trang

Thứ Hai, 15 tháng 9, 2014

Chợt nhớ

Nửa đêm một mình độc bộ trên góc phố quen thuộc, vẫn con hẻm ấy vẫn góc phố ấy tưởng chừng như đã hằn in ký ức. Từng cơn gió nhẹ phả vào lòng làm tôi se lạnh. Giờ đang mùa thu mà tưởng chừng như đông đang chạm ngõ. Chợt nhớ những ngày tháng đã qua cũng trên góc phố này, căn nhà này và ngay tại chỗ này đây với những đêm không ngủ… Ôi, thôi cũng chỉ là miền ký ức của ngày hôm qua kia mà, hồi tưởng làm chi cho lòng thêm bối rối.
Lại nói những ngày qua tranh thủ thời gian rảnh, tìm đọc những trang sách của các bậc hiền triết ngày xưa mới cảm mến tấm chân tình của các vị. Và tự đặt mình trong tâm thế của bậc làm cha làm mẹ mới thấu hết nỗi lòng của đấng sinh thành.
Nhưng thôi cũng một kiếp người sống sao cho xứng làm người giữa chốn nhân gian.

(Hết trích, Gác trọ Trung tuần tháng Chín, năm Giáp Ngọ 2014)

Thứ Năm, 4 tháng 9, 2014

Tình thế thay đổi

Tình thế không thể cho phép chúng ta đứng chờ được nữa. Việt Nam chúng ta đang trãi qua một giai đoạn trì trệ chưa từng thấy, điều này tôi không muốn bàn nữa. Báo chí viết quá nhiều rồi, suốt mấy năm qua nền kinh tế trì trệ, ì ạch phát triển, các giá trị đạo đức đã xuống đến mức rất thấp, đời sống người dân ngày càng đi xuống…Vậy còn chần chừ gì nữa mà không thay đổi?
Đất nước ta có đủ mọi yếu tố để cấu thành một xã hội phát triển sánh vai các nước trong khu vực. Vậy mà hiện tại chúng ta như thế nào? Thực trạng đất nước là quá rõ, tại sao giới chính khách không ai chịu thay đổi. Tôi biết các nhà lãnh đạo không phải là không biết về vấn đề này nhưng trong số các vị ai sẽ là người dứt khoát? Thầm ước rằng nước Việt không bao giờ thiếu người mẫn cán dám vượt qua những thứ tầm thường, đứng ra ngoài đám đông để đưa đất nước thay đổi. Với bản thân tôi, càng ngày tôi càng đau đáu một nỗi niềm với đất nước, chẳng nhẽ lại cứ để tình trạng như vậy mãi sao? Cơ hội cho chúng ta tăng tốc bứt phá đâu phải là đã hết.
Tôi thiết tha mong muốn sự thay đổi trong nhận thức của từng cá nhân những người nắm vận mệnh của đất nước. Nhưng một khi chưa có sự thay đổi trong nhận thức của các vị thì khó mà thay đổi được tương lai đất nước. Vậy chúng ta phải làm sao? Tôi chắc chắn rằng những người có chút hiểu biết và lương tâm trên đất nước này không thể ngồi yên được. Một điều dễ nhận thấy rằng ngày nay internet đã giúp truyền tải một nguồn thông tin rộng lớn đến tất cả mọi người, mạng xã hội đã trở thành thứ không thể thiếu hằng ngày của người dân xứ Việt. Thông tin không còn bị bưng bít một chiều nữa, văn minh nhân loại đang dần phủ bóng lên khắp đất nước. Ngày nay những bạn trẻ đang ở độ tuổi vị thành niên nhưng đã sử dụng smartphon với mạng xã hội để chia sẽ thông tin đó là một niềm vui và tin vào sự thay đổi trong sự hiểu biết và nhận thức của mỗi người. Với sự tương tác thông tin đa chiều như vậy thì một ngày không xa Việt Nam sẽ thay đổi.
Lương tâm con người sẽ không cho phép chúng ta im lặng. Hỡi ôi những người có hiểu biết những người được cho là giới trí thức trên đất nước này.
Hãy bắt đầu hành động!

Thứ Tư, 3 tháng 9, 2014

Mong ước chỉ là mong ước thôi, giời ạ

Tôi không khỏi ngạc nhiên khi chấp nhận một sự thật rằng chủ nghĩa xã hội hiện nay chỉ là một mớ lý thuyết bùng nhùng mà chúng ta đang hướng tới. Như một lẽ thường tình thì lý thuyết suông mãi mãi vẫn là lý thuyết suông. Thế nhưng trong số chúng ta hiện nay ai sẽ là người làm nên sự thay đổi theo 2 lẻ:
Một là đưa chủ thuyết này từ một lý thuyết suông trở thành hiện thực.
Hai là xóa bỏ hoàn toàn lý thuyết suông này đi và đưa xã hội đi theo một quỹ đạo nhất định mà vẫn là theo lẽ thường của tạo hóa.
Tôi không hy vọng vào các trường hợp đó. Với suy nghĩ của cá nhân tôi thì đất nước này không cần một cuộc cách mạng nào nữa, lịch sử bi thương của chúng ta trong thời gian qua là quá rõ cho vấn đề này. Và trên hết cái chúng ta cần hiện nay là sự tự do cho mỗi cá nhân và tự do cho cả xã hội.
Cách mạng Cam hay Nhung gì đó tất cả đều không phù hợp với chúng ta lúc này. Thực sự tình thế hiện tại chưa có gì gọi là ngàn cân cả, nhân dân vẫn đang được trị vì một cách thuần thục và cam chịu, những người trong giới tinh hoa vẫn tin tưởng vào sự trường cửu của chế độ, chỉ còn một nhóm nhỏ trong giới tinh hoa đó đang mong muốn thay đổi hoàn toàn cục diện hiện nay. Nhóm nhỏ trí thức đó đang từng bước thể hiện mình và từng bước lên tiếng để tranh giành ảnh hưởng dưới các tên gọi khác nhau nằm trong cụm từ xã hội dân sự.
Nhưng theo lẽ của tự nhiên thì nhóm nhỏ tinh hoa này đang còn lâu mới có thể làm được điều mà họ mong muốn. Hiện tại không có một cá nhân hay tổ chức nào đó đủ uy tín, đủ đức tài để cho muôn dân trăm họ đi theo được. Có thể ví von một cách nôm na rằng, hơn hai mươi tổ chức dân sự hiện nay giống như những con tôm con tép bơi trong một cái thau nước chật chội và thiếu thốn đủ điều.

Sáng sớm cuối tuần bên ly cà phê đắng ngắt nhìn ra con phố với hàng ngàn lượt xe qua lại tôi lại miên man trong đầu về chính sự nước nhà. Ở cái đất nước theo suy nghĩ phương Đông thì chủ nghĩa duy tình luôn lấn át duy lý. Vì vậy tôi chỉ mong muốn rằng những người trong giới tinh hoa hiện nay họ sớm nhìn nhận ra vấn đề rằng, chia rẽ là chết và đoàn kết là lẽ sống đương nhiên. Mong muốn triệu người như một hãy nhìn rõ thực tại và hướng về phía trước cho muôn dân, đừng có tranh giành đấu đá nhau chi nữa, hãy cố gắng thống nhất quan điểm và thay đổi từng bước một tránh sự tan nát và đổ máu. Hãy thay đổi bắt đầu từ những hiểu biết và chấp nhận nhún nhường, có như thế bổng lộc mà muôn dân mang lại cho chính thể sẽ được nhiều hơn và đâu đâu người dân vẫn có một niềm tin vào chế độ. Nhưng đó có thể chỉ là những mong muốn xa vời và không thực tế, nhưng thôi mong ước đâu phải mất tiền và không ai cấm thì hãy cứ mong ước đi, giời ạ.