Tổng số lượt xem trang

Chủ Nhật, 18 tháng 5, 2014

Ai sẽ là người được lịch sử lựa chọn?


Ngày mai Chủ nhật (18/05) rồi sẽ ra sao? Tôi tự hỏi liệu các cuộc biểu tình chống Trung Quốc có tiếp tục xảy ra và nếu xảy ra thì sẽ thế nào? Bạo động hay bất bạo động? Chính quyền có ra tay ngăn cấm? Tôi tin chắc rằng ngày mai không ai có thể ngăn nổi dòng người xuống đường phản đối Trung Quốc trên khắp các thành phố Việt Nam và đặc biệt là ở các thành phố lớn như ở Sài Gòn này. Nhưng tôi biết sẽ không có bất cứ bạo động nào sẽ xảy ra trên đất nước này vì tất cả các phương án đã được chính quyền chuẩn bị sẵn. Đó là một sự thật đáng hoan nghênh.
Nói về việc người dân xuống đường phản đối sự ngang ngược của ông hàng xóm “4 tốt và 16 chữ vàng” thì tôi nghĩ điều đó không có gì là phạm pháp cả, đây là điều đáng mừng cho đất nước chúng ta. Tại vì sao? Thật đơn giản, đó chỉ là những hành động xuất phát từ trái tim mỗi người Việt Nam yêu nước, có lòng tự trọng và lòng tự hào dân tộc một cách sâu sắc. Lần đầu tiên trong đời tôi mới được sống trong không khí hào hùng của cha ông ta mà trước đây tôi chỉ biết được qua mấy trang sách sử nước nhà.
Thật là vô lý, vô lý hết sức. Ông mang giàn khoan sang vùng biển nước ta để hút dầu của chúng ta. Đó là hành vi ăn cắp. Ông lại còn mang theo cả tàu chiến, máy bay quân sự xâm chiếm biển đảo của chúng ta. Đó là hành vi xâm lược trắng trợn. Tất cả những hành vi đó là không thể chối cãi hay biện minh. Tệ hơn nữa ông lại vừa “ăn cắp vừa la làng” thì thử hỏi ai mà chịu cho nổi. Sẽ thật bất hạnh cho dân tộc ta biết bao nếu như những hành vi của “người anh em, tình đồng chí” ấy vẫn tiếp diễn mà dân ta vẫn thờ ơ trước vận mệnh dân tộc. 
Thời gian vừa qua thú thực tôi trông chờ vào sự mạnh mẽ, quyết đoán từ giới chính khách đang nắm vận mệnh của đất nước nhưng đúng là “trông tin quan như trời hạn trông mưa” – Thực sự tôi khá là thất vọng. Tôi biết chính trị là sự thủ đoạn. Ai làm chính khách mà không có thủ đoạn, nhưng những thủ đoạn đó phải dành để đối phó với những đối thủ đáng gờm nhất, và đối thủ đáng gờm nhất, truyền đời truyền kiếp nhất của chúng ta, đó chính là “anh bạn vàng Trung Quốc”. Vì thế một điều tất yếu đặt ra cho giới lãnh đạo hiện thời của chúng ta là phải biết dùng thủ đoạn để đạt được mục đích, và nên nhớ phải đạt được mục đích nhưng phải bằng con đường khôn ngoan nhất. 
Và để xem ai sẽ là người được lịch sử lựa chọn?

Chủ Nhật, 4 tháng 5, 2014

Trớ trêu thay

Cuộc sống này rồi sẽ trôi về đâu? Đó là câu hỏi luôn thường nhật trong tôi. Gần 30 tuổi rồi nhưng tôi chưa định hình được một tương lai rõ rệt cho mình. Không biết 5 năm hay 10 năm nữa mọi sự sẽ chuyển biến đến đâu, nhưng thực tại bây giờ thì đúng là bế tắc. Sự đời cũng lắm lúc trớ trêu, khi có nhiều sự lựa chọn thì ta không chọn được hướng nào cả còn khi cần thì chẳng thấy chi cả. Trớ trêu thay.
Cũng lâu rồi tôi không ngồi viết như thế này nhưng nay lại nổi hứng. Một là thấy không còn cảm hứng để viết, hai là trước đây viết nhiều nhưng rồi lại mất tiêu. Số là trong một phút ngẩn ngơ kẻ đạo chích nó chôm mất con laptop và con smartphon yêu quý thế là bao nhiêu bài vở, bao nhiêu soạn thảo, bao nhiêu tài liệu mà tôi tích tụ mấy năm trời bốc hơi hết. Giá trị tài sản của nó thì là con số 0 vì tôi nghĩ giá trị sử dụng và giá trị của nó đã ngang bằng nhau. Còn giá trị tinh thần của nó thì nó là tất cả, bao nhiêu suy tư, trăn trở, bao nhiêu nỗi niềm tôi gửi gắm vào đó trong suốt mấy năm trời tự dưng biến mất. Những bài viết về thế sự nhân gian, những bản thảo, kế hoạch tương lai, những suy nghĩ nội tâm hay những bài viết về bản thân về những người có ảnh hưởng đến cuộc đời tôi trong suốt thời gian qua đều theo nó mà lên đường. Tôi tiếc là chưa post nó lên blog hay facebook vì tất cả những bài viết đó tôi đã dùng pass cho nó và ngoài tôi ra không ai có thể mở nó được.
Thật trớ trêu thay./.

Thứ Bảy, 3 tháng 5, 2014

Hãy là ngày cuối cùng chúng ta ghé thăm Trái Đất

Đây là cột mốc biên giới số 001 của đất nước chúng ta ở phía cực Nam của Tổ quốc và dù cho thế nào đi nữa chúng ta cũng quyết phải bảo vệ lấy nó. Chứ đừng để như thác Bản Giốc hay ải Nam Quan biên giới phía Bắc chúng ta bị lùi sâu vào phía bên trong lãnh thổ nước ta, đất của chúng ta đã bị thế lực giặc Tàu từng bước lấn chiếm.
Chúng ta bảo vệ biên giới của chúng ta bằng cách nào? Trước hết tất cả chúng ta phải đoàn kết lại. Đoàn kết là sức mạnh của chúng ta. Chúng ta hãy cố gắng phấn đấu hết sức mình làm tròn bổn phận bản thân, làm tốt nhất có thể công việc hiện tại của chúng ta, phát huy tối đa những tài năng thiên bẩm mà tạo hóa đã ban cho chúng ta. Tiếp đến chúng ta phải nói cho nhau nghe (lên tiếng) về những gì chúng ta biết về đất nước của chúng ta thời nay. Hiện ở biên giới phía Bắc có rất nhiều cột mốc biên giới đang bị giặc Tàu nữa đêm chúng cho người âm thầm dịch chuyển lùi sâu vào phần đất của chúng ta. Quần đảo Hoàng Sa của chúng ta đã bị chúng chiếm hết, còn Trường Sa đang bị chúng chiếm từng phần, điều đó là một sự thật.
Tôi đang tự hỏi với bản thân rằng tại sao tôi phải học Luật? đơn giản tôi học luật để biết luật và bảo vệ sự công bằng của pháp luật. Tôi học luật để bảo vệ người dân của tôi trước pháp luật vì hiện nay những người dân của tôi đang bị một số giới chức trong chính quyền nhũng nhiễu, hách dịch, áp bức quá đáng… đặc biệt là nạn tham nhũng đang tràn lan trong giới chức chính quyền. Tham nhũng ngày nay đang trở thành một vấn nạn thực sự và điều này chúng ta phải nhổ bỏ tận gốc.
Tôi khuyên các bạn trẻ hãy cố gắng học tập, đừng cà phê chém gió nữa, đừng ăn chơi đua đòi nữa, đừng facebook suốt ngày nữa…tất cả những điều đó không tốt cho các bạn và cho đất nước chúng ta. Các bạn trẻ ai đang còn đi học thì học cố gắng học tập một cách nghiêm túc nhất, ai đã đi làm thì hãy cố gắng làm tốt phần công việc của mình còn ai vừa học vừa làm thì hãy sắp xếp thời gian một cách khoa học nhất để cân bằng được giữa việc học và việc làm. Nếu ai có thời gian và điều kiện thì hãy xách ba lô lên và đi đến những vùng miền tươi đẹp của tổ quốc chúng ta. Các bạn hãy đến thăm thác Bản Giốc, ải Nam Quan, mũi Cà Mau..để biết rằng đó là biên giới, là lãnh thổ thiêng liêng bất khả xâm phạm của chúng ta. Hay lên thăm vùng đất Tây Nguyên, Tây Bắc xa lạ của chúng ta, tới đó các bạn hãy trò chuyện với người Êđê, Gia Rai, Cơ Tu, Hmông, Tày, Nùng…để biết cuộc sống của họ như thế nào, để từ đó chúng ta có ý thức sâu sắc hơn về trách nhiệm của bản thân chúng ta.
Hãy trải nghiệm cuộc sống bằng sự lăn xả trong cuộc việc, ý thức và tập trung một cách cao nhất trong học tập. Vòng đời của chúng ta không có nhiều nên chúng ta phải sống sao cho thật ý nghĩa, hãy cố gắng sống ngày hôm nay giống như là ngày cuối cùng ta ghé thăm Trái Đất./.