Tổng số lượt xem trang

Thứ Tư, 10 tháng 12, 2014

Ai đã đi ngang cuộc đời?

Hôm nay vô tình bắt gặp người bạn cũ
Chợt nhận thấy thời gian trôi nhanh quá,
Đã bao nhiêu năm rồi...?
Lòng bất giác vướng một nỗi buồn nhẹ
Rồi tự hỏi những ai đã đi qua cuộc đời,
Dù ngắn dù dài dù vô tình hay cố ý lướt qua.
Chừng ấy thời gian ta đã làm được gì
Âu cũng là cái duyên gặp gỡ 
Rồi chừng ấy thời gian nữa
Lòng tự hỏi ai còn ai mất? 
Vườn trần gian ta đã ghé chơi
Bụi thời gian cuốn phăng tất cả
Ngẫm cuộc đời từng ấy đã đi
Ai đã đi ngang cuộc đời? 
Nhẹ lòng bất giác buồn tênh
Ai đã đi ngang cuộc đời?
Sống hãy cố trân quý những gì ta đã đang và sẽ có, đời người sống được bao nhiêu, cố đừng để người phụ lòng ta, sống tích cực để khi một nấc thời gian trôi qua ta không phải hối tiếc quá khứ. Ghét cái sự vu vơ nên chép lại bài thơ hồi nhỏ rất thích khi xem phim Tam Quốc tặng mọi người:
Trường giang cuồn cuộn chảy về Đông,
Bạc đầu ngọn sóng cuốn anh hùng.
Thị phi thành bại theo dòng nước …
Sừng sững cơ đồ tay bỗng không!
Non sông nguyên vẻ cũ,
Bao độ ánh triều hồng.
Bạn ngư tiều dãi dầu trên bến,
Vốn đã quen gió mát trăng thanh.
Một vò rượu nếp vui gặp gỡ,
Chuyện đời ta trong chén rượu nồng…
Tụ tán nhờ có duyên,
Ly hợp vốn do tình.
Trả món nợ non sông trước tiên,
Mặc đời sau thiên hạ luận bình.

Thứ Hai, 15 tháng 9, 2014

Chợt nhớ

Nửa đêm một mình độc bộ trên góc phố quen thuộc, vẫn con hẻm ấy vẫn góc phố ấy tưởng chừng như đã hằn in ký ức. Từng cơn gió nhẹ phả vào lòng làm tôi se lạnh. Giờ đang mùa thu mà tưởng chừng như đông đang chạm ngõ. Chợt nhớ những ngày tháng đã qua cũng trên góc phố này, căn nhà này và ngay tại chỗ này đây với những đêm không ngủ… Ôi, thôi cũng chỉ là miền ký ức của ngày hôm qua kia mà, hồi tưởng làm chi cho lòng thêm bối rối.
Lại nói những ngày qua tranh thủ thời gian rảnh, tìm đọc những trang sách của các bậc hiền triết ngày xưa mới cảm mến tấm chân tình của các vị. Và tự đặt mình trong tâm thế của bậc làm cha làm mẹ mới thấu hết nỗi lòng của đấng sinh thành.
Nhưng thôi cũng một kiếp người sống sao cho xứng làm người giữa chốn nhân gian.

(Hết trích, Gác trọ Trung tuần tháng Chín, năm Giáp Ngọ 2014)

Thứ Năm, 4 tháng 9, 2014

Tình thế thay đổi

Tình thế không thể cho phép chúng ta đứng chờ được nữa. Việt Nam chúng ta đang trãi qua một giai đoạn trì trệ chưa từng thấy, điều này tôi không muốn bàn nữa. Báo chí viết quá nhiều rồi, suốt mấy năm qua nền kinh tế trì trệ, ì ạch phát triển, các giá trị đạo đức đã xuống đến mức rất thấp, đời sống người dân ngày càng đi xuống…Vậy còn chần chừ gì nữa mà không thay đổi?
Đất nước ta có đủ mọi yếu tố để cấu thành một xã hội phát triển sánh vai các nước trong khu vực. Vậy mà hiện tại chúng ta như thế nào? Thực trạng đất nước là quá rõ, tại sao giới chính khách không ai chịu thay đổi. Tôi biết các nhà lãnh đạo không phải là không biết về vấn đề này nhưng trong số các vị ai sẽ là người dứt khoát? Thầm ước rằng nước Việt không bao giờ thiếu người mẫn cán dám vượt qua những thứ tầm thường, đứng ra ngoài đám đông để đưa đất nước thay đổi. Với bản thân tôi, càng ngày tôi càng đau đáu một nỗi niềm với đất nước, chẳng nhẽ lại cứ để tình trạng như vậy mãi sao? Cơ hội cho chúng ta tăng tốc bứt phá đâu phải là đã hết.
Tôi thiết tha mong muốn sự thay đổi trong nhận thức của từng cá nhân những người nắm vận mệnh của đất nước. Nhưng một khi chưa có sự thay đổi trong nhận thức của các vị thì khó mà thay đổi được tương lai đất nước. Vậy chúng ta phải làm sao? Tôi chắc chắn rằng những người có chút hiểu biết và lương tâm trên đất nước này không thể ngồi yên được. Một điều dễ nhận thấy rằng ngày nay internet đã giúp truyền tải một nguồn thông tin rộng lớn đến tất cả mọi người, mạng xã hội đã trở thành thứ không thể thiếu hằng ngày của người dân xứ Việt. Thông tin không còn bị bưng bít một chiều nữa, văn minh nhân loại đang dần phủ bóng lên khắp đất nước. Ngày nay những bạn trẻ đang ở độ tuổi vị thành niên nhưng đã sử dụng smartphon với mạng xã hội để chia sẽ thông tin đó là một niềm vui và tin vào sự thay đổi trong sự hiểu biết và nhận thức của mỗi người. Với sự tương tác thông tin đa chiều như vậy thì một ngày không xa Việt Nam sẽ thay đổi.
Lương tâm con người sẽ không cho phép chúng ta im lặng. Hỡi ôi những người có hiểu biết những người được cho là giới trí thức trên đất nước này.
Hãy bắt đầu hành động!

Thứ Tư, 3 tháng 9, 2014

Mong ước chỉ là mong ước thôi, giời ạ

Tôi không khỏi ngạc nhiên khi chấp nhận một sự thật rằng chủ nghĩa xã hội hiện nay chỉ là một mớ lý thuyết bùng nhùng mà chúng ta đang hướng tới. Như một lẽ thường tình thì lý thuyết suông mãi mãi vẫn là lý thuyết suông. Thế nhưng trong số chúng ta hiện nay ai sẽ là người làm nên sự thay đổi theo 2 lẻ:
Một là đưa chủ thuyết này từ một lý thuyết suông trở thành hiện thực.
Hai là xóa bỏ hoàn toàn lý thuyết suông này đi và đưa xã hội đi theo một quỹ đạo nhất định mà vẫn là theo lẽ thường của tạo hóa.
Tôi không hy vọng vào các trường hợp đó. Với suy nghĩ của cá nhân tôi thì đất nước này không cần một cuộc cách mạng nào nữa, lịch sử bi thương của chúng ta trong thời gian qua là quá rõ cho vấn đề này. Và trên hết cái chúng ta cần hiện nay là sự tự do cho mỗi cá nhân và tự do cho cả xã hội.
Cách mạng Cam hay Nhung gì đó tất cả đều không phù hợp với chúng ta lúc này. Thực sự tình thế hiện tại chưa có gì gọi là ngàn cân cả, nhân dân vẫn đang được trị vì một cách thuần thục và cam chịu, những người trong giới tinh hoa vẫn tin tưởng vào sự trường cửu của chế độ, chỉ còn một nhóm nhỏ trong giới tinh hoa đó đang mong muốn thay đổi hoàn toàn cục diện hiện nay. Nhóm nhỏ trí thức đó đang từng bước thể hiện mình và từng bước lên tiếng để tranh giành ảnh hưởng dưới các tên gọi khác nhau nằm trong cụm từ xã hội dân sự.
Nhưng theo lẽ của tự nhiên thì nhóm nhỏ tinh hoa này đang còn lâu mới có thể làm được điều mà họ mong muốn. Hiện tại không có một cá nhân hay tổ chức nào đó đủ uy tín, đủ đức tài để cho muôn dân trăm họ đi theo được. Có thể ví von một cách nôm na rằng, hơn hai mươi tổ chức dân sự hiện nay giống như những con tôm con tép bơi trong một cái thau nước chật chội và thiếu thốn đủ điều.

Sáng sớm cuối tuần bên ly cà phê đắng ngắt nhìn ra con phố với hàng ngàn lượt xe qua lại tôi lại miên man trong đầu về chính sự nước nhà. Ở cái đất nước theo suy nghĩ phương Đông thì chủ nghĩa duy tình luôn lấn át duy lý. Vì vậy tôi chỉ mong muốn rằng những người trong giới tinh hoa hiện nay họ sớm nhìn nhận ra vấn đề rằng, chia rẽ là chết và đoàn kết là lẽ sống đương nhiên. Mong muốn triệu người như một hãy nhìn rõ thực tại và hướng về phía trước cho muôn dân, đừng có tranh giành đấu đá nhau chi nữa, hãy cố gắng thống nhất quan điểm và thay đổi từng bước một tránh sự tan nát và đổ máu. Hãy thay đổi bắt đầu từ những hiểu biết và chấp nhận nhún nhường, có như thế bổng lộc mà muôn dân mang lại cho chính thể sẽ được nhiều hơn và đâu đâu người dân vẫn có một niềm tin vào chế độ. Nhưng đó có thể chỉ là những mong muốn xa vời và không thực tế, nhưng thôi mong ước đâu phải mất tiền và không ai cấm thì hãy cứ mong ước đi, giời ạ.

Thứ Hai, 28 tháng 7, 2014

Trời hại ta, hại ta

Ngửa mặt lên trời mà than rằng: Trời hại ta, hại ta.
Cứ đến tháng 7 hằng năm là y như rằng sự dằn vặt khổ ải trong tôi lại bắt đầu. Năm này cũng vậy, giờ chỉ còn 3 ngày nữa là hết tháng Cô hồn nhưng sự xui xẻo nó cứ đeo đẳng tôi mãi, chưa chịu buông tha cho tôi. Cũng phải nói thêm rằng càng về sau thì sự phức tạp trong con người tôi càng hiện rõ. Tôi cũng không biết rồi sang tháng số phận tôi sẽ như thế nào đây, nhưng tôi tin rằng tôi sẽ vượt qua mọi thứ.
Tôi luôn tâm niệm rằng có thể trời chưa giúp tôi mà ngược lại trời đang thử lòng tôi, khi trời muốn giao việc cho ai thì trước hết trời phải hành hạ người đó, làm khó người đó đến mức cùng cực để xem cá nhân đó có vượt qua được hay không. Nếu như tôi vượt qua được giai đoạn này thì coi như phần đời còn lại chỉ là những phù phiếm đối với tôi, tôi sẽ đạp phăng tất cả để tiến về phía trước. Tôi tin là giai đoạn thử thách của tôi không còn dài nữa. Nó sẽ kết thúc trong nay mai.
Hôm nay đã là ngày 28/07 rồi và tôi nghĩ chỉ còn ngày hôm nay và ngày mai nữa thôi là tôi sẽ trở lại cuộc sống thường nhật, trở lại sự bình yên thanh thản như trước đây. Tôi luôn tin vào tạo hóa, tin vào sự sắp đặt của đất trời. Có khổ ải, cơ cực khi đó mới có được vinh quang và khi đó thì ta mới thấy được giá trị của sự vĩnh hằng.

Thứ Bảy, 19 tháng 7, 2014

Cuộc sống

Cuộc sống nhiều lúc không như ta tưởng. Tuổi trẻ thì vướng với công danh sự nghiệp cơm áo gạo tiền đến khi về già thì hối hận về những ước mơ hoài bảo mà mình chưa thực hiện được. Gần 30 năm sống trên cõi trần tôi thấy đã được sinh ra trên cõi đời này đã là một diễm phúc cho bất cứ ai và thứ mà tôi thường cho rằng số phận con người là do tạo hóa. Tất cả do tạo hóa mà ra, quy luật của tạo hóa là quy luật muôn thủa luôn luôn công bằng và vĩnh cửu. Giáo lý nhà Phật quan niệm rằng “thân cát bụi sẽ về với cát bụi”, chết là hết, ai cũng thế sống trên đời thì bon chen với đủ mọi ganh đua đấu đá nhưng khi chết thì ai cũng chỉ có ba thước đất không hơn không kém.
Vào những ngày của tháng 7 hàng năm là tâm tính tôi lại thay đổi, hễ cứ đến tháng 7 âm lịch là tôi lại bị rơi vào khó khăn và bí bách. Không chuyện này thì chuyện khác cũng sẽ phát sinh và nó đeo bám hành hạ tôi mãi, chỉ khi nào qua được tháng 7 thì khi đó tôi mới bắt đầu lấy lại được thăng bằng trong cuộc sống. Nguyên nhân xuất phát từ đâu tôi cũng không rõ nhưng như một linh cảm tôi nhận thấy rằng, tổ tiên nguồn cội vẫn luôn đi theo tôi ủng hộ giúp đỡ tôi hàng ngày nhưng đến tháng 7 thì không. Điều đó luôn nhắc nhở tôi rằng dù có đi đâu làm gì thì tôi vẫn phải hướng về nguồn cội quê hương. Vì chỉ có quê hương là nơi dung dưỡng tâm hồn và là nơi ta lấy làm điểm tựa để cho đôi chân của ta đi cao và đi xa hơn nữa.
Cuộc sống này là cả một niềm vui. Đời có nhiêu đâu và có sá gì đâu ta phải đau buồn và bi quan chán nản. Hãy luôn lạc quan và vui sống. Có sức khỏe, có trí tuệ và có tinh thần cầu tiến thì tôi tin rằng dù ở đâu, trong hoàn cảnh nào ta vẫn luôn làm chủ được bản thân, làm chủ được tương lai của mình.
Thú thực trong suy nghĩ của nhiều người dành cho tôi thì tôi thấy họ khen tôi nhiều hơn chê và tôi lấy làm hãnh diện về điều này. Một điều chắc chắn rằng sống trên đời kẻ khen người chê là chuyện thường tình của mỗi cá nhân con người nhưng đối với tôi thì dư luận là một kênh thông tin để tôi sửa mình. Và bản thân tôi luôn luôn nhất quán quan điểm là làm tất cả những gì tốt đẹp nhất cho những người xung quanh trước đã khi đó thì mới hãy nghĩ đến mình. Bao nhiêu năm qua tôi sống không một ngày nào là không nghĩ đến tương lai và cuộc sống của những người sống quanh tôi và kể cả tôi nữa. Những người thân yêu ruột thịt đã đành nhưng những người hàng xóm làng giềng đối với tôi cũng vậy, vẫn một niềm tin vào họ. Có lẽ cũng vì suy nghĩ tích cực đó của tôi mà trong suy nghĩ của nhiều người dành cho tôi vẫn là sự ái mộ và tin tưởng. Điều này là một diễm phúc của bất kỳ ai sống trên cõi trần này không riêng gì tôi.
Hôm nay tôi lại được nghe về những điều này. Tôi rất vui. Đúng vậy, ai lại không vui sao được khi được nhiều người dành cho mình sự ưu ái như vậy. Và càng có nhiều lời khen như vậy thì bản thân ta càng phải cố gắng nhiều hơn nữa để cho xứng đáng và quan trọng là luôn giữ mãi trong lòng của mọi người rằng ta là một người có thể tin tưởng được. Đó là điều đáng quý. Đời người ngoài những điểm sáng ai cũng có điểm tối của mình cả. Tôi cũng vậy. Thú thực nhiều khi tôi thấy cũng khá xấu hổ với bản thân khi mình được nhiều người kỳ vọng và tin tưởng nhưng bản thân thì lại không được như vậy. Nhiều lúc tôi thấy tôi mâu thuẫn với chính tôi và mâu thuẫn với niềm tin của mọi người, và rằng tôi luôn làm tất cả những gì có thể để tôi luôn là chính tôi. 
Ngẫm nghĩ kỹ thấy đời luôn đẹp. Thực tình tôi có được như ngày hôm nay một phần là nhờ bản thân luôn cố gắng vượt khó để vươn lên nhưng quan trọng nhất vẫn là môi trường xung quanh tôi. Tôi ví rằng tôi là một cây đời xanh tốt nhưng để có được sự xanh tốt đó thì trước hết là sự màu mỡ của đất đai cho tôi nguồn dinh dưỡng và còn nữa là sự chăm sóc chu đáo của con người. Vâng những người sống xung quanh tôi đó là mảnh đất màu mỡ và sự chăm sóc tận tình chu đáo của mọi người để tôi có được một thân hình to lớn, cành lá xum xuê và tỏa bóng mát cho muôn dân. Và chính từ tán cây xanh mát đó lại tái tạo nên nguồn năng lượng hay nguồn dinh dưỡng mới giúp cho đời mãi mãi xanh tươi. Mối quan hệ hỗ tương đó chính là ngọn nguồn sức mạnh cho tôi để tôi đủ khả năng đương đầu với những sóng gió khó khăn trong cuộc đời.
Còn gì vui bằng niềm tin của mọi người dành cho ta và ta phải gắng làm sao cho niềm tin đó ngày càng được nâng lên mãi mãi.

Sài Gòn, Thượng tuần tháng 07/2014

Thứ Hai, 7 tháng 7, 2014

Bạn của tôi

Thời gian rồi sẽ xóa nhòa tất cả nhưng những gì đọng lại trong tôi vẫn là những kỷ niệm về tình bạn bè anh em. Chúng ta mỗi người một phương trời xa lạ nhưng gặp gỡ và sống với nhau một thời gian thì chúng ta đã là những người anh em.
Những người anh em thân mến? Các bạn còn nhớ đến tôi không, nhưng trong tâm tôi luôn luôn có hình ảnh của các bạn. Những ngày tháng chúng ta sống bên nhau, chơi với nhau có thể là những ngày vui nhất trong cuộc đời tôi. Tôi từng tâm sự với Cha tôi rằng, trong cuộc đời này con không có gì quý giá cả, tài sản lớn nhất trong suốt cuộc đời con là những người bạn, những người anh em mà con có cơ duyên gặp gỡ và sẽ chia. Đến bây giờ tôi vẫn nhớ như in những gì Cha đã dạy và kể cả những cử chỉ và hành động mà Cha đã đối xử với những người bạn của tôi mỗi khi có bạn đến chơi nhà. Tháng năm dần trôi, đời người ngắn lại, rồi chúng ta ai cũng phải lập gia đình, công việc và cuộc sống. Và rồi chúng ta có còn nhớ đến nhau? Với bạn thì sao nhưng đối với tôi những gì mà chúng ta đã vun đắp mãi mãi sẽ được vun đắp thêm dù là trong tâm trí, và tôi mong muốn các bạn cũng vậy. Hãy giữ trong lòng những gì tốt đẹp nhất về bạn về tôi.
Sài Gòn những tháng ngày buồn bã cô đơn tôi càng thấm thía hơn những gì đã qua. Tình bạn đối với tôi luôn là một thứ gì đó không thể đánh đổi và mua bán, ở đó chỉ tồn tại sự sẽ chia và nâng đỡ trong những lúc vui buồn.
Chiều nay một ngày đầu tháng 7 âm lịch, những người bạn cũ lại viếng thăm, tôi là chủ nhà rất hân hoan vì các bạn đã tới, những ly cà phê hay những chén rượu đã đưa chúng ta lên một nấc thang mới của sự tin tưởng dành cho nhau. Tôi luôn tin mong rằng những gì chúng ta trao đổi hôm nay sẽ là hành trang cho chúng ta tiếp bước.
Các bạn thân mến, đường còn dài và chúng ta có cả một tương lai ở phía trước. Tuy chúng ta không cùng chung một chiến tuyến, một con đường nhưng dù sao đi nữa chúng ta cũng nên dõi theo và hỗ trợ nhau. Nhưng tôi hy vọng rằng một ngày nào đó chúng ta sẽ nắm chặt tay tiến lên phía trước, đạp đổ những gì là bất công là phản tiến bộ để toàn thể chúng ta bắt kịp với thế giới văn minh. Tôi luôn mong muốn, tin tưởng và chờ đợi ở sự thay đổi của các bạn về vấn đề này.
Chào thân ái!
Sài Gòn, Hạ tuần tháng 07/2014

Thứ Ba, 1 tháng 7, 2014

Đang suy nghĩ

Đang nghiên cứu về Hiến pháp mới 2013 nhưng thực sự lúc này đây tôi không nhập tâm được. Một phần vì công việc hiện tại không được tốt đẹp gì nên không thể đọc được cái gì cả, phần nữa là sự pha trộn của ý thức hệ cũ và mới cứ đan xen, đấu tranh lẫn lộn nên chưa có một hướng đi cụ thể. Vì thế cho nên cách tiếp cận vấn đề của tôi còn rất khập khiễng. Nói là nghiên cứu cho nó sang chứ thực chất là lướt qua mấy nội dung gom góp trong mấy chục câu hỏi có sẵn làm cho tôi rõ thật chán.
Sống trong cái thời thông tin đa chiều này với một cái đầu đa nghi kiểu Tào Tháo nước Tàu năm xưa nên cái gì đối với tôi cũng là sự nghi ngờ. Hình như cái văn hóa đọc trong tôi nay không còn mà thay vào đó là sự cẩu thả kiểu như mì ăn liền khi nghiên cứu mấy vấn đề thuộc nội dung học thuật. Nếu như thời gian quay trở lại cách nay 10 năm thì bây giờ đây tôi có thể tự hào rằng mình nắm mọi thứ, nhưng nay không được, tuổi tác đi kèm với các nỗi lo đã không cho phép tôi đủng đỉnh với những mớ kiến thức pha tạp này được.
Với bao nỗi suy tư trăn trở nên trong tôi là chuỗi thời gian thiếu ngủ triền miên. Tôi luôn tự nhủ rằng tôi đã đi đúng đường trong quãng thời gian qua? Nhưng càng ngày tôi càng hối tiếc vì những gì đã qua, thời gian luôn vận động, đời người ngày càng ngắn đi, quy luật sinh tồn vẫn bám riết lấy tôi. Câu hỏi về tương lai đang là một nỗi ám ảnh lớn trong tôi.
Thực trạng xã hội Việt Nam hiện nay tôi thấy rằng để có được sự thay đổi trong tâm thức của tầng lớp lãnh đạo cũng như của người dân về một nền dân chủ thực sự đang rất là mong manh. Tuy có hàng loạt tổ chức dân sự ra đời trong thời gian qua trên đất nước này và có hàng trăm con người đang đấu tranh cho một xã hội dân chủ nhưng thực tế nó giống như muối đổ bể. Nếu có sự thay đổi trên đất nước này thì tôi hy vọng đến phần nửa cuối của cuộc đời tôi mới dám mơ tới còn hiện tại bây giờ thì đúng là không tưởng. Nhưng liệu rằng đến lúc đó tôi có đủ thời gian và sức khỏe để đi cùng? Sự phát triển bao giờ cũng có cái giá của nó và nếu phải trả giá thì đối với tôi đó là một cái giá rất đắt? Ba mươi năm hít thở khí trời tôi cảm nhận rằng sự phồn vinh của con người nằm ở yếu tố tự do theo nghĩa đầy đủ của nó. Chỉ khi nào chúng ta có tự do khi đó chúng ta mới phát huy hết những gì là vốn có của chúng ta và chỉ khi đó mới có sự phát triển đầy đủ. Nhưng sự tự do đó ai ban cho? Trong đời người của chúng ta không ai thực sự được tự do cả, bản thân chúng ta không vướng tới vấn đề của cá nhân thì cũng vướng về vấn đề gia đình hay rộng lớn hơn đó là sự ràng buộc của cả xã hội.
Nói gì thì nói tôi vẫn không thể dấu diếm được tham vọng của bản thân. Cái Tôi trong con người tôi là quá lớn, sự tự cao tự đại là vô bờ, thú thực trong con mắt của tôi thì những nhân vật cộm cán trong xã hội đương thời tôi đang sống tôi đều xem họ như cỏ rác không đáng để ganh đua. Điểm cố hữu chết người này không hiểu sao tôi không thay đổi được, nhiều lần tôi muốn vứt nó đi nhưng không thể. Tôi cho rằng chỉ khi nào tôi không còn trên cõi đời này nữa khi đó những tính xấu đó của tôi mới không còn. Tôi sánh ngang với Chúa.

Chủ Nhật, 18 tháng 5, 2014

Ai sẽ là người được lịch sử lựa chọn?


Ngày mai Chủ nhật (18/05) rồi sẽ ra sao? Tôi tự hỏi liệu các cuộc biểu tình chống Trung Quốc có tiếp tục xảy ra và nếu xảy ra thì sẽ thế nào? Bạo động hay bất bạo động? Chính quyền có ra tay ngăn cấm? Tôi tin chắc rằng ngày mai không ai có thể ngăn nổi dòng người xuống đường phản đối Trung Quốc trên khắp các thành phố Việt Nam và đặc biệt là ở các thành phố lớn như ở Sài Gòn này. Nhưng tôi biết sẽ không có bất cứ bạo động nào sẽ xảy ra trên đất nước này vì tất cả các phương án đã được chính quyền chuẩn bị sẵn. Đó là một sự thật đáng hoan nghênh.
Nói về việc người dân xuống đường phản đối sự ngang ngược của ông hàng xóm “4 tốt và 16 chữ vàng” thì tôi nghĩ điều đó không có gì là phạm pháp cả, đây là điều đáng mừng cho đất nước chúng ta. Tại vì sao? Thật đơn giản, đó chỉ là những hành động xuất phát từ trái tim mỗi người Việt Nam yêu nước, có lòng tự trọng và lòng tự hào dân tộc một cách sâu sắc. Lần đầu tiên trong đời tôi mới được sống trong không khí hào hùng của cha ông ta mà trước đây tôi chỉ biết được qua mấy trang sách sử nước nhà.
Thật là vô lý, vô lý hết sức. Ông mang giàn khoan sang vùng biển nước ta để hút dầu của chúng ta. Đó là hành vi ăn cắp. Ông lại còn mang theo cả tàu chiến, máy bay quân sự xâm chiếm biển đảo của chúng ta. Đó là hành vi xâm lược trắng trợn. Tất cả những hành vi đó là không thể chối cãi hay biện minh. Tệ hơn nữa ông lại vừa “ăn cắp vừa la làng” thì thử hỏi ai mà chịu cho nổi. Sẽ thật bất hạnh cho dân tộc ta biết bao nếu như những hành vi của “người anh em, tình đồng chí” ấy vẫn tiếp diễn mà dân ta vẫn thờ ơ trước vận mệnh dân tộc. 
Thời gian vừa qua thú thực tôi trông chờ vào sự mạnh mẽ, quyết đoán từ giới chính khách đang nắm vận mệnh của đất nước nhưng đúng là “trông tin quan như trời hạn trông mưa” – Thực sự tôi khá là thất vọng. Tôi biết chính trị là sự thủ đoạn. Ai làm chính khách mà không có thủ đoạn, nhưng những thủ đoạn đó phải dành để đối phó với những đối thủ đáng gờm nhất, và đối thủ đáng gờm nhất, truyền đời truyền kiếp nhất của chúng ta, đó chính là “anh bạn vàng Trung Quốc”. Vì thế một điều tất yếu đặt ra cho giới lãnh đạo hiện thời của chúng ta là phải biết dùng thủ đoạn để đạt được mục đích, và nên nhớ phải đạt được mục đích nhưng phải bằng con đường khôn ngoan nhất. 
Và để xem ai sẽ là người được lịch sử lựa chọn?

Chủ Nhật, 4 tháng 5, 2014

Trớ trêu thay

Cuộc sống này rồi sẽ trôi về đâu? Đó là câu hỏi luôn thường nhật trong tôi. Gần 30 tuổi rồi nhưng tôi chưa định hình được một tương lai rõ rệt cho mình. Không biết 5 năm hay 10 năm nữa mọi sự sẽ chuyển biến đến đâu, nhưng thực tại bây giờ thì đúng là bế tắc. Sự đời cũng lắm lúc trớ trêu, khi có nhiều sự lựa chọn thì ta không chọn được hướng nào cả còn khi cần thì chẳng thấy chi cả. Trớ trêu thay.
Cũng lâu rồi tôi không ngồi viết như thế này nhưng nay lại nổi hứng. Một là thấy không còn cảm hứng để viết, hai là trước đây viết nhiều nhưng rồi lại mất tiêu. Số là trong một phút ngẩn ngơ kẻ đạo chích nó chôm mất con laptop và con smartphon yêu quý thế là bao nhiêu bài vở, bao nhiêu soạn thảo, bao nhiêu tài liệu mà tôi tích tụ mấy năm trời bốc hơi hết. Giá trị tài sản của nó thì là con số 0 vì tôi nghĩ giá trị sử dụng và giá trị của nó đã ngang bằng nhau. Còn giá trị tinh thần của nó thì nó là tất cả, bao nhiêu suy tư, trăn trở, bao nhiêu nỗi niềm tôi gửi gắm vào đó trong suốt mấy năm trời tự dưng biến mất. Những bài viết về thế sự nhân gian, những bản thảo, kế hoạch tương lai, những suy nghĩ nội tâm hay những bài viết về bản thân về những người có ảnh hưởng đến cuộc đời tôi trong suốt thời gian qua đều theo nó mà lên đường. Tôi tiếc là chưa post nó lên blog hay facebook vì tất cả những bài viết đó tôi đã dùng pass cho nó và ngoài tôi ra không ai có thể mở nó được.
Thật trớ trêu thay./.

Thứ Bảy, 3 tháng 5, 2014

Hãy là ngày cuối cùng chúng ta ghé thăm Trái Đất

Đây là cột mốc biên giới số 001 của đất nước chúng ta ở phía cực Nam của Tổ quốc và dù cho thế nào đi nữa chúng ta cũng quyết phải bảo vệ lấy nó. Chứ đừng để như thác Bản Giốc hay ải Nam Quan biên giới phía Bắc chúng ta bị lùi sâu vào phía bên trong lãnh thổ nước ta, đất của chúng ta đã bị thế lực giặc Tàu từng bước lấn chiếm.
Chúng ta bảo vệ biên giới của chúng ta bằng cách nào? Trước hết tất cả chúng ta phải đoàn kết lại. Đoàn kết là sức mạnh của chúng ta. Chúng ta hãy cố gắng phấn đấu hết sức mình làm tròn bổn phận bản thân, làm tốt nhất có thể công việc hiện tại của chúng ta, phát huy tối đa những tài năng thiên bẩm mà tạo hóa đã ban cho chúng ta. Tiếp đến chúng ta phải nói cho nhau nghe (lên tiếng) về những gì chúng ta biết về đất nước của chúng ta thời nay. Hiện ở biên giới phía Bắc có rất nhiều cột mốc biên giới đang bị giặc Tàu nữa đêm chúng cho người âm thầm dịch chuyển lùi sâu vào phần đất của chúng ta. Quần đảo Hoàng Sa của chúng ta đã bị chúng chiếm hết, còn Trường Sa đang bị chúng chiếm từng phần, điều đó là một sự thật.
Tôi đang tự hỏi với bản thân rằng tại sao tôi phải học Luật? đơn giản tôi học luật để biết luật và bảo vệ sự công bằng của pháp luật. Tôi học luật để bảo vệ người dân của tôi trước pháp luật vì hiện nay những người dân của tôi đang bị một số giới chức trong chính quyền nhũng nhiễu, hách dịch, áp bức quá đáng… đặc biệt là nạn tham nhũng đang tràn lan trong giới chức chính quyền. Tham nhũng ngày nay đang trở thành một vấn nạn thực sự và điều này chúng ta phải nhổ bỏ tận gốc.
Tôi khuyên các bạn trẻ hãy cố gắng học tập, đừng cà phê chém gió nữa, đừng ăn chơi đua đòi nữa, đừng facebook suốt ngày nữa…tất cả những điều đó không tốt cho các bạn và cho đất nước chúng ta. Các bạn trẻ ai đang còn đi học thì học cố gắng học tập một cách nghiêm túc nhất, ai đã đi làm thì hãy cố gắng làm tốt phần công việc của mình còn ai vừa học vừa làm thì hãy sắp xếp thời gian một cách khoa học nhất để cân bằng được giữa việc học và việc làm. Nếu ai có thời gian và điều kiện thì hãy xách ba lô lên và đi đến những vùng miền tươi đẹp của tổ quốc chúng ta. Các bạn hãy đến thăm thác Bản Giốc, ải Nam Quan, mũi Cà Mau..để biết rằng đó là biên giới, là lãnh thổ thiêng liêng bất khả xâm phạm của chúng ta. Hay lên thăm vùng đất Tây Nguyên, Tây Bắc xa lạ của chúng ta, tới đó các bạn hãy trò chuyện với người Êđê, Gia Rai, Cơ Tu, Hmông, Tày, Nùng…để biết cuộc sống của họ như thế nào, để từ đó chúng ta có ý thức sâu sắc hơn về trách nhiệm của bản thân chúng ta.
Hãy trải nghiệm cuộc sống bằng sự lăn xả trong cuộc việc, ý thức và tập trung một cách cao nhất trong học tập. Vòng đời của chúng ta không có nhiều nên chúng ta phải sống sao cho thật ý nghĩa, hãy cố gắng sống ngày hôm nay giống như là ngày cuối cùng ta ghé thăm Trái Đất./.

Chủ Nhật, 16 tháng 3, 2014

Thay đổi

Tính hiếu chiến, hiếu thắng trong tôi là vô bờ bến. Đó là một nhược điểm cố hữu mà cho đến tận bây giờ tôi vẫn chưa khắc phục được. Mặc dù đã cố gắng điều tiết bản thân, cố gắng tập các bài tập về thể lực lẫn trí lực nhưng không tiến triển được là bao. Tôi luôn học tập theo tinh thần không gì là không thể nhưng nhiều thứ, nhiều vấn đề nó chưa đạt tới ước vọng.
Người ta thường nói cha mẹ sinh con trời sinh tính quả chẳng sai. Không biết bao nhiêu lần tôi tự hứa với bản thân là hãy cố gắng khắc phục, cố gắng thay đổi nhưng rồi vẫn chứng nào tật nấy, vẫn đâu vào đó khó nói thành lời. Những ham muốn tầm thường vẫn thường trực trong con người tôi, tôi biết những thứ đó là không tốt, là tồi tệ, là quá đáng nhưng chưa thể bỏ được.
Để trở thành một cá nhân vượt trội trong một biển người ở cái xã hội này đòi hỏi chúng ta phải dứt khoát Thay đổi hơn nữa.
Thay đổi để có một cơ thể lành mạnh, sung mãn và đầy ý chí.
Thay đổi để có được một con người điềm tĩnh, tự tin và đầy bản lĩnh.
Thay đổi để vươn tới một giá trị nhân bản vĩnh viễn.

Chắc chắn thế. Thay đổi và phải Thay đổi.

Thứ Sáu, 31 tháng 1, 2014

Năm mới viết về bạn

Tôi sẽ viết về bạn.
Bạn tôi tên Công, nay cũng trạc gần tuổi tôi. Đêm Mùng Ba Tết Giáp Ngọ tới nhà tôi chơi. Trong lúc tôi đang có chuyện không vui thì anh đến chơi, nhưng thật đáng tiếc cho tôi là anh nói chuyện với tôi rất nhiều nhưng tôi chẳng hiểu được vấn đề gì cả mặc dù tôi đã cố gắng nghe hết sức. Đơn giản chỉ vì ngôn ngữ của anh khác của ngôn ngữ tôi. Anh sinh ra đã mắc căn bệnh quái ác là vừa câm vừa điếc nên chẳng thể nghe được người ta nói gì nhưng anh rất muốn nói với mọi người, với tôi cũng vậy, từ lúc vào đến giờ anh thao thao bất tuyệt nhưng tôi chẳng hiểu được gì cả. Tôi đã cố gắng nhưng xin lỗi anh. Giá như tôi hiểu được ngôn ngữ của anh chút ít thì cũng đỡ cho anh, đằng này cái ngôn ngữ ú ớ đấy tôi đành chịu. Tội nghiệp anh, lẽ ra với cái tuổi này ở quê thì cũng đã lập gia đình rồi nhưng với anh thì thiệt thòi trăm ngã. Số phận nghiệt ngã đang giết chết anh. Người ta bảo có tật có tài anh cũng vậy, với dáng người nhỏ gọn nhưng anh rất nhanh nhẹn và khéo léo. Anh vẻ đẹp, đan lát nhanh, cắt tóc kiểu dáng… tuy không nghe được và nói không ai nghe nhưng anh làm được tất cả mọi việc mà người khác làm được, tạo hóa không công bằng với anh.
Mấy ngày nay đi chúc tết gặp anh ở đâu tôi cũng thấy anh ngà ngà hơi men, miệng nói tay khua nhưng đâu ai có thèm quan tâm để ý. Tội nghiệp thân anh. Hằng năm mỗi khi về thăm quê tôi thấy anh càng ngày càng nhỏ lại, anh hút thuốc nhiều, ăn uống không điều độ nên người vừa nhỏ lại vừa gầy. Tôi nhớ mấy năm trước đây bố anh đã đưa anh ra Trung tâm hội người khuyết tật thành phố Vinh để học nghề, nhưng không hiểu sao lại không thành, không biết tại gia đình anh không có tiền cho con theo học hay là anh không muốn học nên bỏ về, từ đó đến nay anh ở nhà với gia đình, phụ giúp cha mẹ công việc đồng áng hàng ngày.
Năm mới Giáp Ngọ 2014 tôi nguyện cầu chúc cho anh sức khỏe, có một cái gì đó tươi mới sẽ đến bên anh và gia đình.
Bao nhiêu năm nay anh vẫn vậy, hy vọng điều tốt lành sẽ đến bên anh. Đúng, tạo hóa đã tạo ra chúng ta – những con người lành lặn, nhưng nhiều lúc tạo hóa cũng rất không công bằng, đã nặn ra người này người nọ. Nếu tạo hóa công bằng thì hãy ban phước đến cho anh và cho tất cả những người cùng cảnh ngộ như anh. Tôi tin tạo hóa sẽ luôn công bằng.
Tôi năm nay 30 tuổi, tôi nghỉ anh cũng trên dưới tuổi đó, vì thế điều tôi mong muốn tạo hóa công bằng ở chổ hãy sắp xếp cho anh có được duyên phận gặp được một người con gái nào đó làm ý trung nhân. Tạo lập nên một gia đình nhỏ, nơi đó có người chồng tuy khiếm khuyết nhưng rất thương yêu vợ và hy vọng những đứa con của họ sẽ chào đời lành lặn, bình an.
Nhiều lúc ngồi trong đám đông thấy anh nói nhiều nhưng chẳng ai hiểu, không ai hiểu vì thế nên họ không quan tâm đến anh. Điều này làm tôi rất buồn phiền, anh cũng là một con người như chúng tôi, tại sao anh lại phải cô độc như thế trên cõi trần này. Vâng tôi rất muốn mọi người nhìn nhận anh như một thành viên bình thường của xã hội, thành viên bình thường của làng xóm quê tôi.
Trước đây tôi cũng có ý định học tiếng của những người câm điếc nhưng vì thời gian không cho phép nên tôi chưa học được, nếu như ngày đó tôi học được ngôn ngữ đó thì bây giờ tôi có thể dạy cho anh để anh có thể giao tiếp được với mọi người bằng thứ ngôn ngữ của anh và mọi người sẽ hiểu. Thật tiếc thay.
           

Thứ Tư, 1 tháng 1, 2014

Đầu năm nói chuyện cùng Cha

Thưa Cha.
Hôm nay nhân ngày đầu năm con có nhiều tâm sự muốn nói cùng Cha.
Cha thân yêu, vậy là Cha đã xa con và gia đình cũng hơn sáu năm rồi nhỉ, không biết ở dưới đó bây giờ Cha có lạnh lắm không, Cha có đủ áo chăn để mặc không?
Con không biết việc con không đốt chiếc áo khoác của Cha lúc Cha còn sống (mà giờ con đang mặc trên người) có làm cho Cha lạnh lẽo hay không? Hôm đó con không muốn đốt hết tất cả, con muốn giữ lại của Cha một ít đồ đạc làm kỷ niệm, mà Cha cũng chẳng có gì nhiều, con quyết định giữ hai cái áo mà Cha gìn giữ nhất. Chiếc áo quân ngũ bạc màu thời gian và chiếc áo khoác con đang mặc này. Chiếc quân phục kia thì con vẫn giữ ở trong tủ còn chiếc áo này con vẫn mang theo hàng ngày từ đó đến nay Cha ạ. Nó bây giờ cũng đã bạc màu lắm rồi. Mà cũng phải thôi, cũng đã bao năm rồi, Cha đã mặc nó mỗi khi mùa đông về (chắc cũng được năm mùa đông rồi nhỉ) cộng thêm năm mùa con mặc nữa, như vậy vị chi cũng hơn mười năm rồi chứ đâu có ít. Nó sờn vai cũng phải thôi, lòng người cũng vậy huống hồ là đồ vật sử dụng hằng ngày. Đúng không Cha?
Cha à, con thương và nhớ Cha nhiều lắm.
Năm nay con có rất nhiều chuyện muốn kể với Cha và con muốn Cha cho con lời khuyên dù chỉ là trong mộng mị.
Một năm qua, con lớn lên rất nhiều, mà không những là một năm qua mà là mấy năm qua kể từ ngày con rời xa gia đình, rời xa quê hương đến nay ấy chứ, và nhất là từ khi con phải thay Cha gánh vác trọng trách trụ cột gia đình.
Vâng thưa Cha, là một trụ cột gia đình con cũng đã rất cố gắng, nhưng chắc chắn Cha sẽ chưa hài lòng vì chính con cũng cảm thấy con làm chưa tốt trọng trách này. Những mất mát đau thương khi Cha ra đi đối với con là không gì có thể đo đếm được huống hồ là mấy dòng tự sự này.
Hiện tại đại gia đình ta vẫn khỏe, bà nội cũng vậy, tuy nội năm nay nhiều tuổi rồi nhưng con tin nội sẽ sống thêm được ít nhất là 5 năm nữa Cha à, mỗi lần về thăm quê là mỗi lần con cảm nhận được đang xa nội từng ngày, nhưng được cái trời vẫn còn cho nội ăn, nội ăn ngon và ăn cũng được tương đối về số lượng Cha ạ. Có lẽ đây là điều mà con thấy tạo hóa rất công bằng. Tuy mắt và tai nội đã mờ đi nhiều vì thời gian nhưng bù lại đầu óc nội rất minh mẫn và sáng trong. Dù đi xa và lâu bao nhiêu đi nữa thì khi con về thăm, nội vẫn nhận ra con, điều này làm con rất xúc động. Con cũng chỉ mong anh em trong gia đình ta đoàn kết hơn nữa, thương yêu và phụng dưỡng nội nhiều hơn nữa để nội có thể sống đến ngày con lập gia đình Cha ạ.
Mẹ nay khỏe Cha. Thời gian càng trôi về cuối năm thì mẹ lại càng nhớ nhà và đòi về thăm quê, mẹ muốn về để thắp hương lên mộ Cha đó. Cũng hơn năm rồi con chưa cho mẹ về quê, điều này làm con áy náy lắm, chắc có lẽ ít hôm nữa con sẽ cho mẹ về thôi Cha nhé. Một năm qua mẹ cũng vì quá lo lắng cho con mà sinh bệnh. Cha cũng biết đó thần kinh mẹ rất yếu, những lúc trời nắng to là mẹ lại đổ bệnh, trước đây thì chỉ là những biểu hiện nhẹ thôi nhưng năm này thì nặng lắm Cha à. Cha biết không vì quá lo lắng cho con mà cứ mỗi lần con về tới phòng là mẹ lại lo lắng chuẩn bị thứ gì đó cho con ăn, bất kể là khi nào, nhiều lúc mới ăn xong cơm tối mẹ lại lo lắng nấu cháo cho con, mẹ không nhận biết được là cả nhà vừa mới ăn tối xong. Con thật sự thương mẹ và cảm thấy có lỗi với mẹ rất nhiều vì đã hơi quá lời với mẹ những lúc như thế. Cái bệnh hoang tưởng của mẹ lại có dịp bùng phát khi nắng nóng trở trời, nhiều lúc con không thể tưởng tượng được là mẹ của chúng con lại có ngày như thế. Chúng con cũng đã đưa mẹ đi khám khá nhiều bệnh viện rồi, nhưng ở đâu họ cũng nói giống nhau và ở đâu họ cũng kê cho một toa thuốc rồi về uống, cứ uống là đỡ nhưng được một thời gian sau lại tái phát. Thật lắm lúc con cũng thất vọng vô cùng. Nhưng thời gian gần đây thì mẹ lại trở lại bình thường không vấn đề gì nữa cả, con rất mong và hy vọng bệnh của mẹ không tái phát nữa. Con biết, vì mẹ mà những người hàng xóm nhìn vào con và gia đình có một cái gì đó rất khác. Nhưng Cha yên tâm, con không hề bận tâm đến những chuyện như vậy đâu. Dù ai có nói gì và mẹ có như thế nào đi nữa thì mẹ vẫn mãi mãi là mẹ của chúng con. Con chỉ thương cho hai đứa em của con thôi Cha ạ, hai em nay cũng đã lớn rồi, cũng đến tuổi yêu đương và hẹn hò nhưng vì mẹ như thế nên cũng gây ra rất nhiều phiền phức cho hai em, đặc biệt là em Thuận. Nó là con trai với lại tính nó hay tự ti nên nhiều lúc con thấy hoàn cảnh gia đình mình như vậy nên rất thương và hiểu cho nó nhưng con biết phải làm gì bây giờ? Con nghỉ rồi mọi chuyện tốt đẹp cũng sẽ đến với chúng con thôi.
Năm này đại gia đình ta có rất nhiều niềm vui đó Cha. Đầu tiên là O Bình đã lấy chồng và sinh cháu rồi, vui lắm Cha ạ. Vợ Duy cũng sinh được một cháu gái rồi, như vậy là đại gia đình ta có thêm hai thành viên mới rồi đó, sang năm chúng ta sẽ đón thêm một thành viên nữa, thành viên này chúng ta đã phải chờ đợi lâu lắm rồi. Chị Lựu đã mang bầu được hơn tháng rồi, chắc Cha vui lắm đúng không, con cũng vui mừng khôn xiết khi biết được tin này. Cầu mong mọi điều tốt đẹp sẽ đến với chị Cha nhỉ. Còn ba đứa cháu ngoại của Cha nay cũng đã biết nhiều thứ lắm rồi, bọn chúng ngoan và thích lắm, chỉ tiếc là lúc lớn lên chúng không biết mặt ông ngoại nó như thế nào thôi, nhưng Cha à con sẽ kể rất nhiều về ông ngoại cho chúng nghe, con sẽ nói cho các cháu biết ông ngoại của các cháu là người tuyệt vời như thế nào.
Năm nay Liêm và Thuận cũng kết thúc việc học, Liêm thì tốt nghiệp được mấy tháng rồi, hiện đang liên hệ việc, còn Thuận thì đang chuẩn bị thi tốt nghiệp. Thật mừng đúng không Cha. Khi nào Thuận tốt nghiệp thì coi như một phần lời hứa của con năm nào đã được thực hiện rồi nhé. Chắc Cha vẫn không quên lời hứa của con lúc Cha đổ bệnh chứ, con biết con nhắc lại hơi thừa nhưng con thích thế, vì con thích được khoe với Cha mà. Con nhớ từ trước tới giờ Cha chưa bao giờ khen con trước mặt con cả, tuy con biết có rất nhiều thứ Cha rất hãnh diện về con nhưng Cha chưa bao giờ trực tiếp nói ra cả. Con nhớ trước lúc tạm biệt cõi đời Cha đã nói với con là hãy cố gắng chăm sóc mẹ và nuôi các em ăn học đến nơi đến chốn, và con đã hứa với Cha là con sẽ cố hết sức để hai em có được tấm bằng đại học và bây giờ điều đó coi như đã thành hiện thực. Bây giờ con chỉ mong hai em sớm tìm được công việc yêu thích và sớm ổn định cuộc sống tự lập là con mừng.
Nói chung trong năm qua gia đình ta có nhiều chuyện buồn nhưng cũng có rất nhiều chuyện vui. Hy vọng rằng sang năm sẽ có nhiều chuyện vui hơn nữa để đến ngày này năm sau con sẽ tâm sự với Cha nhiều nhiều hơn nữa.
Còn về phần con cũng không có gì thay đổi nhiều Cha ạ, ngoài sự chín chắn và trưởng thành hơn thì con vẫn vậy. Con nghỉ với sự chín chắn và trưởng thành hàng ngày của con, con rất hy vọng Cha không cần phải lo lắng gì nhiều cho gia đình ta nữa. Nay con có thể tự tin nói với Cha rằng, con đã trưởng thành thực sự, đã đủ khả năng cáng đáng những việc hệ trọng trong gia đình rồi.
À quên, mà con đã thông báo cho Cha chưa nhỉ, nay con đang học thêm văn bằng hai về luật tại Trường đại học kinh tế thành phố Hồ Chí Minh rồi đấy. Con chưa nói với mẹ và mọi người là con đang theo học ngành luật đâu, con chỉ nói với mọi người là con đi học thêm vào buổi tối thôi. Chắc Cha sẽ hỏi con câu hỏi: Vì sao con lại học Luật đúng không? Xin thưa với Cha rằng con học luật chỉ đơn giản là con cần biết thêm về luật để bảo vệ gia đình ta, bảo vệ những người sống xung quanh con mà con cảm thấy họ cần được sự bảo vệ chính đáng. Sẽ là tốt biết bao khi họ tộc ta có một Luật sư đúng không Cha nhỉ? Vì con biết chắc chắn rằng mai mốt chúng ta cần được pháp luật bảo vệ những quyền lợi cơ bản và chính đáng trong cuộc sống hàng ngày. Con tin rằng Cha sẽ khuyến khích và động viên con để cố gắng trở thành một luật sư giỏi? Con nhớ hồi xưa ở nhà Cha hay mắng con là đứa “già mồm” còn ở lớp thì các thầy cô và bạn bè đặt cho con biệt danh là “thầy cải”. Con cũng không biết cái biệt danh đó nó có ý tốt hay xấu nhưng giờ nhắc đến chuyện này khiến con rất xấu hổ. Hồi xưa con hiếu thắng quá, tự cho mình biết nhiều vì thế nên bất cứ ai nói sai cái gì, bất cứ vấn đề gì và bất cứ người đó là ai thì con cũng bảo vệ cái phải đó cho bằng được. Giờ nghĩ lại thấy hồi đó con ngây thơ quá.
Con học luật còn có một mục đích lớn hơn nữa, đó là tham vọng của con và con tin tuy con không nói ra nhưng Cha cũng biết, và đây sẽ là điều bí mật của hai Cha con ta Cha nhé. Hãy luôn dõi theo và ủng hộ con về vấn đề này.
Thật vui vì bây giờ chúng con đã trưởng thành và lớn khôn cả rồi. Gia đình không còn u ám như những năm trước đây nữa, con nhìn thấy ở đâu đó trong ngày mai, ánh sáng đang bắt đầu chiếu rọi lên ngôi nhà của chúng ta.
Ngồi đây viết những dòng này con đang thấy rõ rằng ánh sáng niềm tin đang phủ lên khắp tất cả mọi người mà con mến yêu, tin tưởng.
Những dự định của con đang dần dần trở thành hiện thực, có lẽ năm sau nữa bước chân của con sẽ thong thả ở đâu đó bên kia nữa vòng trái đất. Con muốn được hấp thụ một ít tinh hoa của nhân loại để phục vụ con người trong thời đại con đang sống. Con tin và rất tin là con sẽ làm được và thưa Cha con mong Cha cũng hãy tin như thế.
Chào Cha./.
Sài Gòn, 01/01/2014