Ta phải làm sao đây?
Thật bực quá, cái ‘vùng tổn thương’ của mình chưa nguôi ngoai
thì đợt này lại có ai đó thỉnh thoảng lại nhá máy mình, gọi thì không chịu nói
gì, nhắn tin toàn những tin ‘khó đọc’, lại còn bảo mình ‘vô tình’ nữa chứ, chết
tiệt nó làm cho ‘vùng tổn thương’ của mình càng ngày càng phình to ra. Mình
đành ngậm ngùi chấp nhận sự thật phủ phàng này bởi vì không chấp nhận nó không
sống chung với nó thì mình cũng không biết phải làm sao cho nó tốt hơn lên được
dù sao cũng cố mà ‘tiêu hóa’ cho hết thôi. Năm này coi như là một năm thất bại
vậy, thất bại cay đắng, từ giờ cho đến cuối năm hy vọng có một phép nhiệm màu
nào đó có thể vớt vát cho mình chút ít.
Thời gian đầu mình cứ tưởng là ông anh rễ có ‘vấn đề’ của mình ở quê điện vô nhưng không giám nói chuyện với mình, và mình cũng đã làm đủ mọi cách để người ta ‘mở mồm’ nhưng vô vọng. Cũng may cho người ta là không nghe máy chứ không thì mình sẽ tuôn cho một tràng những lời cay nghiệt nhất có thể. Tất cả sự phỏng đoán của mình đều vô nghĩa và mình đành bó tay không biết chủ nhân của số điện thoại đó là ai là nam hay nữ và tại sao lại thường xuyên nhá máy mình vào đúng thời điểm này? Rất hy vọng một ngày đẹp trời nào đó mình tận mắt tận tai nhìn thấy và nghe thấy chủ nhân của thuê bao này?
Mà gia đình mình cũng phức tạp quá đi, mong ước đơn giản nhất của mình là đại gia đình mình và các thành viên trong gia đình đều được phát triển bình thường như bao gia đình, như bao con người khác, nhưng cái mong ước đó hình như là quá xa xĩ. Trong mỗi chúng ta chắc ai ai cũng mong muốn có một gia đình ổn định các thành viên trong gia đình thương yêu đùm bọc, đoàn kết lẫn nhau. Mỗi một thành viên trong một giai đoạn nhất định nào đó đều có những bước tiến nhất định, nhưng đối với gia đình mình thì nó hoàn toàn ngược lại, tất cả đều phát triển không theo quy luật. Thú thực trong khoảng 10 năm trở lại đây thì vấn đề gia đình nó chiếm rất nhiều thời gian của mình, khiến bản thân con người mình thay đổi rất nhiều, sự ngây thơ, vô tư như trước là không có mà thay vào đó là sự toan tính cốt làm sao cho gia đình có sự ổn định và phàm ở đâu, làm gì thì tâm trí mình luôn phải hướng về gia đình và năm nào cũng vậy đều phải giải quyết những việc nằm ngoài dự kiến.
Nhiều lúc một mình trong đêm bao nhiêu suy ngẫm về gia đình cứ ùa về làm mình không sao ngủ được, rất nhiều câu hỏi ‘tại sao, tại sao’ được mình đưa ra nhưng nó chưa bao giờ có câu trả lời thỏa đáng. Thôi thì mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh mỗi người một số phận có ai giống ai đâu phải đành chấp nhận nó.
Tuần trước do trong đầu nhiều tâm trạng quá nên cũng đi uống với mấy anh em và cũng cố gắng cho say một bữa và trong lúc ngà ngà say mình đã không đủ tỉnh táo để làm chủ đầu óc và khi con tim đã mạnh hơn lý trí thì cái ‘vùng tổn thương’ lại lênh láng khắp nơi. Phải thú nhận rằng chỉ có khi ngà ngà say mình mới sống đúng bản chất của mình nhất, không che đậy không dấu diếm chi hết bởi mình cũng như bao nhiêu con người bình thường khác thôi. Và cũng từ hôm đó mình đặt ra cho bản thân một chỉ tiêu không giống ai là mỗi tuần phải cố gắng ngà ngà say một lần để mình sống đúng với con người mình hơn.
Cũng vì cái chỉ tiêu ngớ ngẩn đó mà hôm qua lại đi nhậu với mấy anh em trong công ty, mình cũng cố gắng uống đến mức có thể để cho đầu óc nó được ngà ngà. Bình thường thì khi nhậu xong mình chỉ cần ngủ một giấc là tỉnh táo nhưng không hiểu sao sáng nay đầu mình nhức như búa bổ không làm được trò trống gì cả, dự định về quận 12 để ‘xuống tóc’ cái nhưng không về được, bao nhiêu cuộc điện thoại gọi tới mình cũng không thể nghe máy được, bụng thì đói cồn cào nhưng thấy cơm là ngán…ôi thôi sợ khiếp vía, chắc phải bỏ cái chỉ tiêu chết người này mới được. Nhưng mà không có những lần ngà ngà say như thế này thì mình không thể viết được những dòng tự sự vu vơ này được.
Ta phải làm sao đây?
Thời gian đầu mình cứ tưởng là ông anh rễ có ‘vấn đề’ của mình ở quê điện vô nhưng không giám nói chuyện với mình, và mình cũng đã làm đủ mọi cách để người ta ‘mở mồm’ nhưng vô vọng. Cũng may cho người ta là không nghe máy chứ không thì mình sẽ tuôn cho một tràng những lời cay nghiệt nhất có thể. Tất cả sự phỏng đoán của mình đều vô nghĩa và mình đành bó tay không biết chủ nhân của số điện thoại đó là ai là nam hay nữ và tại sao lại thường xuyên nhá máy mình vào đúng thời điểm này? Rất hy vọng một ngày đẹp trời nào đó mình tận mắt tận tai nhìn thấy và nghe thấy chủ nhân của thuê bao này?
Mà gia đình mình cũng phức tạp quá đi, mong ước đơn giản nhất của mình là đại gia đình mình và các thành viên trong gia đình đều được phát triển bình thường như bao gia đình, như bao con người khác, nhưng cái mong ước đó hình như là quá xa xĩ. Trong mỗi chúng ta chắc ai ai cũng mong muốn có một gia đình ổn định các thành viên trong gia đình thương yêu đùm bọc, đoàn kết lẫn nhau. Mỗi một thành viên trong một giai đoạn nhất định nào đó đều có những bước tiến nhất định, nhưng đối với gia đình mình thì nó hoàn toàn ngược lại, tất cả đều phát triển không theo quy luật. Thú thực trong khoảng 10 năm trở lại đây thì vấn đề gia đình nó chiếm rất nhiều thời gian của mình, khiến bản thân con người mình thay đổi rất nhiều, sự ngây thơ, vô tư như trước là không có mà thay vào đó là sự toan tính cốt làm sao cho gia đình có sự ổn định và phàm ở đâu, làm gì thì tâm trí mình luôn phải hướng về gia đình và năm nào cũng vậy đều phải giải quyết những việc nằm ngoài dự kiến.
Nhiều lúc một mình trong đêm bao nhiêu suy ngẫm về gia đình cứ ùa về làm mình không sao ngủ được, rất nhiều câu hỏi ‘tại sao, tại sao’ được mình đưa ra nhưng nó chưa bao giờ có câu trả lời thỏa đáng. Thôi thì mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh mỗi người một số phận có ai giống ai đâu phải đành chấp nhận nó.
Tuần trước do trong đầu nhiều tâm trạng quá nên cũng đi uống với mấy anh em và cũng cố gắng cho say một bữa và trong lúc ngà ngà say mình đã không đủ tỉnh táo để làm chủ đầu óc và khi con tim đã mạnh hơn lý trí thì cái ‘vùng tổn thương’ lại lênh láng khắp nơi. Phải thú nhận rằng chỉ có khi ngà ngà say mình mới sống đúng bản chất của mình nhất, không che đậy không dấu diếm chi hết bởi mình cũng như bao nhiêu con người bình thường khác thôi. Và cũng từ hôm đó mình đặt ra cho bản thân một chỉ tiêu không giống ai là mỗi tuần phải cố gắng ngà ngà say một lần để mình sống đúng với con người mình hơn.
Cũng vì cái chỉ tiêu ngớ ngẩn đó mà hôm qua lại đi nhậu với mấy anh em trong công ty, mình cũng cố gắng uống đến mức có thể để cho đầu óc nó được ngà ngà. Bình thường thì khi nhậu xong mình chỉ cần ngủ một giấc là tỉnh táo nhưng không hiểu sao sáng nay đầu mình nhức như búa bổ không làm được trò trống gì cả, dự định về quận 12 để ‘xuống tóc’ cái nhưng không về được, bao nhiêu cuộc điện thoại gọi tới mình cũng không thể nghe máy được, bụng thì đói cồn cào nhưng thấy cơm là ngán…ôi thôi sợ khiếp vía, chắc phải bỏ cái chỉ tiêu chết người này mới được. Nhưng mà không có những lần ngà ngà say như thế này thì mình không thể viết được những dòng tự sự vu vơ này được.
Ta phải làm sao đây?
Sài Gòn, 20/10/12.