Tổng số lượt xem trang

Thứ Ba, 18 tháng 9, 2012

Tôi ơi xin đừng tuyệt vọng

‘Tôi ơi xin đừng tuyệt vọng’ đây hình như là ca từ của ông nhạc sỹ họ Trịnh thì phải, tôi thấy nó phù hợp với tôi lúc này. Đừng tuyệt vọng, hãy hy vọng, hãy sống như những ngày mình đã sống. Cuộc đời con người không ai bằng phẳng cả, cuộc đời tôi cũng vậy nó giống như hình sin lúc lên lúc xuống, lúc buồn lúc vui, lúc tuyệt vọng và lúc tràn đầy hy vọng…rất vô định.
Thường tôi có thói quen rất xấu là đi ngủ muộn, ở quê cũng như ở thành phố, cái giờ giấc phản khoa học đó nó đã ngấm vào máu tôi mấy mươi năm nay rồi nên khó bỏ. Ban ngày với biết bao xô bồ của cuộc sống chỉ khi đêm về ta mới thực sự cảm thấy thoải mái, đầu óc mới bay bổng, khả năng suy nghẫm vấn đề mới nhập tâm được. Cứ qua một ngày làm việc căng thẳng khi đêm về tôi thường soi lại mình, để mình sống chậm hơn và chỉ những lúc đêm về ngồi một mình trên căn gác nhỏ, hay một mình độc bộ trên con đường quen thuộc ta mới hiểu được ta hơn. Nhưng có lẽ cũng vì thói quen khó bỏ đó mà con người tôi không bao giờ mập được, nhớ có đợt đặt chỉ tiêu tăng cân, trong mấy tháng liền sữa gầy uống ngày ba lần, uống liên tục cho đến lúc không thể ngửi nổi cái mùi vị của nó nửa, nó ngấy và ớn đến vô cùng, vậy mà vẫn không tăng được cân nào. Bà chị mình nửa đùa nửa thật bảo chỉ cần một ngày mình chỉ cần ngủ trước 12h đêm và thức dậy sau 6h sáng là tự nhiên sẽ mập lên thôi. Mình thấy cũng có lý nhưng bây giờ bắt mình ngủ trước 12h đêm thì khác gì bắt mình đừng có ăn cơm hay đừng uống nước.
Dự định trong lúc rảnh rổi đi đâu đó, trước là thăm viếng bạn bè người thân, thứ nữa là khám phá thêm một vài vùng đất mới và quan trọng là để reseach lại bản thân, cung cấp thêm năng lượng cho chặng đường phía trước.
Vũng Tàu – Côn Đảo là địa điểm đầu tiên mình nghĩ tới, và nghĩ là làm, ngay khi công việc tạm dừng mình phóng xuống Vũng Tàu luôn. Quảng đường hơn 110km từ Sài Gòn xuống Vũng Tàu mà ‘con ngựa ốm’ của mình chạy chỉ mất hơn tiếng đồng hồ, phải nói chạy xe đường trường vào ban đêm thích thật, từng luồng gió biển táp mạnh vào mặt làm đầu óc con người rất hưng phấn, bay bổng và tỉnh táo hẳn lên. Quốc lộ 51 xuống Vũng Tàu nay cũng rộng rãi và bằng phẳng không thua kém gì Quốc lộ 5 nối liền Hà Nội – Hải Phòng, cửa ngõ phía Bắc của đất nước.
Dự tính ăn nằm ở Vũng Tàu 4 ngày, Côn Đảo 3 ngày rồi quay trở lại Sài Gòn nhưng ở Vũng Tàu chưa được 3 ngày đã nản, muốn quay về Sài Gòn ngay, hết ngày thứ hai thì đang chấp nhận được nhưng sang ngày thứ 3 thì chịu hết nổi. Nhớ Sài Gòn quá!
Vậy là ngay chiều hôm đó trở lại Sài Gòn, cũng chỉ tại Vũng Tàu đợt này mưa dữ quá, không đi được đâu cả, đi biển mà gặp phải mưa to gió lớn thì toi công. Mưa không đi đâu được, ngồi uống với mấy ông lính hải quân mấy lon bia mà cũng nản, cái chuyện nhậu nhẹt không phải là sở thích của mình, nhưng trời mưa biết làm gì hơn. Ngồi lai rai mấy lon bia, nổi hứng mình hỏi thử mấy ông lính nếu như thằng Tàu bây giờ đánh ta trên biển Đông thì các anh nắm bao nhiêu phần thắng? Tất cả đều khẳng định 100% ta thua, không những riêng ta thua mà ngay cả việc 10 nước Đông Nam Á liên hiệp lại cũng không thắng nổi anh Tàu.
Thất vọng quá, là lính hải quân, bảo vệ biển đảo quê hương vậy mà trước mối họa chiến tranh trên biển không ai có chút tự tin để mình chiến thắng. Cũng may là anh Tàu chưa dám nổ súng vì sợ dư luận quốc tế chứ nếu nó nổ súng thì Việt Nam nên biếu không biển Đông cho Tàu và giải tán lực lượng hải quân đi cho rồi, khỏi phải tốn kém tiền thuế của dân đầu tư cho quốc phòng biển.
Mất tinh thần quá, mình bảo hiện nay ta đang đặt hàng Nga hàng tỷ USD cho lực lượng hải quân, nào là Tên lửa tầm trung được đặt dọc bờ biển Đà Nẵng – Nha Trang, nào là máy bay tiêm kích Su 30 loại máy bay tiêm kích tối tân và hiện đại nhất trên thế giới bây giờ, nào là 6 tàu ngầm hạng kilo và mới đây nhất là thành lập lực lượng Cảnh sát biển để hỗ trợ cho các anh ngoài tiền tuyến…mà các anh không có niềm tin chiến thắng thì sao mà thắng địch được. Chí ít cũng phải có từ 30-50% chiến thắng mấy anh mới dám đánh chứ? Các ông bảo, chúng tôi sẵn sàng hy sinh tính mạng khi đánh nhau với quân Tàu nhưng chúng tôi biết chắc chắn ta sẽ thua Tàu. Ôi thôi đúng là bộ đội thời bình, máu thì có nhưng lửa thì không. Oải!
Đi Vũng Tàu chưa được 3 ngày tuy rất nản nhưng mình cũng không phí vì khi ngồi với mấy ông lính mình mới hiểu được thực lực giữa ta và Tàu, biết được tinh thần của người lính thời bình, biết được tình hình chiến sự trên biển thời gian này…
Xa Sài Gòn thì nhớ muốn quay về nhưng khi về đến nơi rồi thì mọi chuyện vẫn như cũ, vẫn căn phòng chật chội, vẫn ghế đá nhà hàng xóm bên đường mà đêm đêm mình vẫn hay ngồi một mình…
Rảnh rỗi quá cũng đâm chán, mình quyết định tiếp tục lên đường, lần này thì phải đắn đo thật, đắn đo là bởi không biết nên lên Đà Lạt hay ra Quy Thành thăm lại ‘nhà tù’ năm xưa. Đà Lạt là thành phố ngàn hoa, thành phố lãng mạn, thành phố của tình yêu lên Đà Lạt mà đi có một mình thì kỳ quá nên tạm gác lại, chờ đến khi nào có ‘bạn gái’ cái đã???. Vậy là quyết định ra Quy Thành thăm lại ‘nhà tù’ năm xưa, nơi này cách đây mấy năm về trước mình đã bị giam lỏng mất 4 năm. Bốn năm nếu so với một đời người thì không đáng là bao nhưng bốn năm của tuổi trẻ thì thật là lãng phí, quá lãng phí.
Xe từ Sài Gòn ra Quy Thành cũng chạy mất nữa ngày, đáng tiếc là con ngựa của mình nay ốm yếu quá chứ không thì cũng làm chuyến cho phong trần. Nhớ hôm nào mới ‘ra trại’ mình cùng với nó Sài Gòn thẳng tiến tuyệt nhiên không hứa hẹn gì ở miền Bắc cả, vậy mà nay cũng mấy năm rồi, nhanh thật không biết vài ba năm nữa mình có khác bây giờ không? Mấy năm rồi Quy Thành vẫn vậy, không có gì thay đổi cả, thành phố này đang chết dần chết mòn mất thôi, cũng chỉ tại con người nơi đây nó kỳ tính quá, trầm lặng quá, tính quảng giao rất kém, đã vậy họ lại còn rất tự phụ, giống kiểu ‘cóc ngồi đáy giếng coi trời bằng vung’. Chả thế mà trước đây cha con Nguyễn Nhạc cũng bị chết tức tưởi tại nơi này cũng chỉ vì cái tính cách đó, và cũng may mà mình chỉ bị giam lỏng ở đây có 4 năm thôi chứ thêm vài năm nữa chắc mình toi mất.
Cũng giống như Vũng Tàu nơi đây cũng là thành phố biển, gió mát người thưa rất thanh bình, nó chỉ phù hợp cho các cụ già khi đã hết thời vùng vẫy bốn phương về đây quy ẩn chờ ngày lên thiên đường, chứ tuổi trẻ mà sống ở đây thì thà ‘ra biển mà thắt cổ tự tử’còn hơn hoặc đêm đến ‘đập đầu vào gối cát mà chết quách đi cho rồi’.
Lần này ra đây thì mình không dự định trước là sẽ chơi mấy ngày mà chỉ đơn giản là lúc nào chán thì về. Ngày đầu tiên gặp gỡ ‘bạn tù’, thế là nhậu, mà mình cũng không hiểu cái văn hóa Việt Nam kỳ quặc thật: nhậu là số 1, đâu đâu cũng quán nhậu, quán nhậu nhiều gấp ngàn lần công viên. Ngày thứ hai cũng không khá hơn cũng nhậu nhưng chỉ khác hơn chút đỉnh là về nhà của vợ chồng một người bạn cùng quê chứ không phải lai rai ngoài quán. Ngày thứ ba thì khá hơn tý: café thôi, chắc tụi nó cũng như mình, bất đắc dĩ lâu ngày bạn bè không gặp nên phải nhậu? Hò hét nhau đi nhậu, gom đi gom lại những người sống xung quanh thành Quy dù thế nào thì cũng phải thiếu một vài đứa, mình cũng không trách tụi nó vì bản thân mình cũng không muốn làm phiền bạn bè làm chi. Nhưng đêm thứ ba hét nhau đi café chém gió thì đủ cả, chắc café chém gió mấy đứa con gái hưởng ứng nhiệt tình hơn? Tội nghiệp bọn chúng, đêm đó rủ nhau đi uống café trời lại trở chứng mưa to nhưng đứa nào đứa nấy đều đội trời mà đi cả, có đứa mới lấy chồng và sinh em bé được 4 tháng cũng to mồm: tối này tau sẽ ‘xách chồng cỏng con’ đi uống café với bạn luôn tiện cho thằng nhóc nó ‘ra ràng’ khỏi cái nôi của nó, lâu rồi bạn bè ở ngoài này cũng không gặp nhau.
Đêm café ở Quy Thành cũng là đêm cuối cùng mình kết thúc chuyến lang thang không nhà không cửa, không tình không tiền.
Chuyến đi mình mới chỉ thực hiện được một mục đích là thăm viếng gặp gỡ ‘bạn tù’, ‘quản giáo’, ‘song sắt’…, xem xem mấy năm rồi chúng có gì thay đổi không. Còn dự định thăm đồi Thi Nhân, gặp lại bút lửu Zũkha và đặc biệt thăm lại nhà thờ Công giáo bên sườn Thi Nhân nơi mình sống ẩn dật năm cuối cùng của chốn ‘lao tù’ không thực hiện được. Đơn giản chỉ vì mình nghĩ chắc nó vẫn vậy hoặc là tồi tệ hơn, thôi thì hãy hoản lại chứ nếu không những kỷ niệm của mình về những địa điểm đó sẽ xấu đi thay vì đẹp đẽ như trước kia.
Nhớ những ngày nào cứ chiều chiều cắp chiếc laptop chui tọt vào trong Resort HAGL ngồi trong những căn chòi bên bờ biển giáp đồi Thi Nhân, nơi chỉ giành cho khách VIP tới đây nghĩ dưỡng dài ngày của Resort này. Hồi đó mình cũng 'hơi đẹp trai’ trắng trẻo và mập hơn bây giờ nhiều nhìn trông giống như một business giàu có tới đây nghĩ dưỡng, du lịch nên mấy ông bảo vệ không hề hay biết.
Nhớ những buổi chiều mùa hè đá bóng trên bãi biển khi thủy triều xuống. Nhớ những lúc ngâm mình trên cát mịn từng con sóng vỗ nhè nhẹ vào mang tai thật là dễ chịu.
Nhớ những ngày sống ẩn dật trong nhà thờ Công giáo bên sườn dốc Thi Nhân, nghĩ cũng buồn cười, mình là kẻ ngoại đạo mà giống như một con chiên ngoan đạo cứ cuối tuần cũng nghe Cha giảng kinh như thật, chỉ dở hơi một tý là mình không thuộc và không hiểu được đoạn Thánh kinh nào cả. Mình khá ấn tượng với ông Cha xứ, một ngày ông ‘kéo’ không dưới hai gói Jet. Kinh khủng! Gọi là ông Cha xứ thì hơi quá vì ông còn rất trẻ mới độ ngoài 40 là cùng, nói chuyện với mình toàn xưng mày – tau, mình thì cũng chẳng vừa cũng xưng là anh – em chứ tuyệt nhiên chưa bao giờ gọi ông là Cha như mọi người cả. Những ngày đầu tiên phát hiện ra chốn ẩn dật này, mình đã phải ‘mua chuộc’ ông mấy gói Jet. Mình cứ nhè lúc ông đang ngồi đọc sách hay những lúc ông cho bầy cá trong hồ ăn là mình lân la tới gần làm quen, lâu dần thành ra quen biết. Ấn tượng nhất ở nhà thờ này là bức tượng đức mẹ Maria bằng đá cẩm thạch rất đẹp, xung quanh là hòn non bộ trông rất trữ tình, ngày nào cũng có người tới đây mang theo những bông cúc tinh khiết dâng tặng mẹ. Họ tới đây với một tinh thần rất sùng kính, đại đa số họ là những bà mẹ đang mang bầu tới đây cầu nguyện, cầu xin đức Mẹ hãy phù hộ cho họ và cho những đứa con sắp chào đời của họ được khỏe mạnh bình an.
Ngay sáng hôm sau mình quay lại Sài Gòn vì không còn tâm trạng đâu mà ở lại nữa, đi chơi mà chẳng thoải mái thích thú tý nào, cũng chỉ tại nhớ Sài Gòn, nhớ xóm trọ quá.
Vừa lên xe được một tiếng thì con nhỏ bạn điện hỏi đang ở đâu, mình không dám cầm máy, chết thật trước lúc ra đây mình đã thông báo cho nó, nó bảo đang bận thỉnh giảng trên Kon Tum chiều thứ ba mới về, và mình cũng đã hứa với nó là sẽ đợi nó vậy mà chưa gì mình đã chạy vô Sài Gòn. Chắc nó cũng bực tức và thất vọng về mình lắm?
Thật sự mình cũng không hiểu nổi, đang định tranh thủ thời gian rảnh rỗi đi đây đi đó cho tinh thần sảng khoái vậy mà đi chỉ có đúng một tuần lễ là lại muốn quay lại Sài Gòn. Đi Vũng Tàu được có 3 ngày, đi Quy Thành cũng chỉ được có 4 ngày là chịu không nổi, phải quay về.
Không biết Sài Gòn có sức hút gì ghê gớm đến vậy, chẳng lẽ mình đã phải lòng Sài Gòn, hay đã phải lòng người con gái nào đó ở nơi đây?
Sài Gòn, 18/09/12

Thứ Hai, 17 tháng 9, 2012

Giấc mơ điên rồ

Mấy hôm nay sống khác thường lệ, phải dậy sớm hơn mọi ngày trong khi không thể đi ngủ sớm được, tinh thần luôn trong trạng thái căng thẳng, stress cao độ, tóc tai dựng đứng, mặt mày phờ phạc. Thú thực nếu cứ tiếp tục theo kiểu cách này chắc mình tạm biệt trần gian sớm.
Ba ngày thiếu ngủ trầm trọng, người mệt nhừ, trưa hôm nay ngủ bù được mấy tiếng và khi tỉnh dậy toàn ác mộng, chắc do con người mệt mỏi quá nên mình mới mơ giấc mơ khủng khiếp như vậy?
Tôi đã mơ về người bạn của tôi – một người bạn tri kỉ.
Lâu rồi không ghé nhà hoanhcmul của người anh em, không ghé nhà thăm bố mẹ của người anh em, chưa thực hiện được lời hứa năm nào với người anh em…thực tình xin lỗi người anh em. Nhưng người anh em yên tâm, thachmlh tôi đây đã hứa thì không bao giờ nuốt lời, hãy yên nghĩ và tin tưởng ở bạn.
Nhớ năm nào ngày chúng ta mới quen nhau, mỗi người mỗi tính cách, mỗi số phận nhưng khi chúng ta gặp nhau và chơi với nhau thì chúng ta hiểu nhau đến từ suy nghĩ và hành động, và cả ông bạn họ Ngô đa tình và lãng tử của chúng ta nữa, ba chúng ta tạo thành một thế chân vạc, luôn luôn tương tác, tương hỗ lẫn nhau và cùng phát triển. Mà kể cũng lạ, hễ chúng ta gặp nhau là tranh cãi với nhau, bất kể khi nào và bất kể vấn đề gì. Hồi đó chúng ta cũng hiếu thắng quá, tuổi trẻ mà, nhưng một điều được chúng ta nhận ra là dù tranh cãi gay gắt đến chừng nào thì cuối cùng chúng ta cũng đi đến một thống nhất chung. Và đó cũng là mẫu số chung của cả ba chúng ta, cũng vì thế mà chúng ta rất hiểu con người của nhau. Hồi đó tôi đã mơ tưởng về một ngày tất cả chúng ta đều thành danh, đều viết nên những chương huy hoàng của cuộc sống, chúng ta sẽ cùng nhau cống hiến, cùng nhau dấn thân để đi đến tận cùng của cuộc sống. Bạn còn nhớ không hôm bạn chia tay trở lại vô Nam, chúng ta đã làm một cuộc hành trình mà chúng ta gọi là hành hương về nguồn, hành trình về thăm quê Hồ Chí Minh. Tôi còn nhớ rất rõ, trên đường đi dưới những hàng bằng lăng tím ngắt, chúng ta vừa đi vừa hát, hát những bài ca về tuổi trẻ, và chúng ta đã hứa với nhau là sau này sẽ phải làm được một cái gì đó có ích cho xã hội này, và ngày hôm nay tôi vẫn đang thực hiện điều này, còn bạn? Hồi đó chúng ta vô tư thật, trong túi ba người không có nổi năm ngàn đồng mà vẫn hăm hở đạp xe mấy trăm cây số, lại vừa đi vừa ngêu ngao hát, không biết trời đất là gì. Vâng tôi chỉ xin kể một câu chuyện rất nhỏ trong kho tàng tình bạn của chúng tôi, để trong tôi sống dậy những tình cảm về bạn, để tôi đủ tỉnh táo khi đã kinh qua một giấc mộng dài.
Trưa hôm nay trong giấc ngủ miên man, tôi đã mơ một giấc mơ hảo huyền, giấc mơ về bạn – người anh em nay đã thành người của thiên cổ.
Trong giấc mơ bạn trách móc tôi nhiều quá, mà không, đâu chỉ có dừng lại ở trách móc tôi đâu, chúng ta lại còn đánh nhau nữa chứ. Đúng là cơn ác mộng, ác mộng giữa ban ngày.
Trong giấc mơ tôi biết được bạn đã mất niềm tin vào tôi và tình bạn của chúng ta mãi mãi chấm dứt từ đây bởi vì trong tay bạn lúc đó là cả một ngọn giáo dài, sắc và nhọn đang lăm le nhằm thẳng tôi mà xông tới. Tuy giấc mơ nhưng tôi vẫn còn nhớ mồn một, nhớ từng cử chỉ, từng lời nói, từng hành động của bạn.
Được ông bạn họ Ngô của chúng ta dẫn đường, bạn đã đến thẳng nơi tôi ở không cho tôi một lời giải thích chỉ chăm chăm muốn kết liễu đời tôi chỉ vì một lý do duy nhất: bạn cho rằng tôi đã không tin ở bạn, tôi đã luôn cho rằng bạn đã chết. Thật điên rồ, và thế là bạn quyết sinh tử với tôi, mặc cho tôi luôn cố giải thích là trong blog của bạn tôi đã nói rất nhiều về bạn và tôi nhớ có một bài nào đó tôi đã cho rằng bạn đang thực hiện một sứ mệnh ngầm nào đó. Cho nên bạn mới tạo ra một hiện trường giả nhằm đánh lừa mọi người, và tất cả có một bàn tay vô hình nào đó sắp đặt…Nhưng tuy tôi có cố giải thích thế nào, nói thế nào bạn cũng không chịu nghe, không chịu suy nghĩ lấy một giây, và thế là bạn quyết sinh tử với tôi.
Nơi ở của tôi là một căn chòi nhỏ trên một ngọn thảo nguyên mênh mông cỏ nội, gió thổi lồng lộng, khi ông bạn họ Ngô dẫn bạn tới chòi, tôi vui mừng không xiết muốn chạy tới ôm chầm lấy bạn nhưng lúc đó ngọn giáo nhọn hoắt của bạn lăm lăm trong tay chỉa thẳng về phía trước khiến tôi không thể tiếp cận bạn được. Với mái tóc lãng tử bồng bềnh trong gió và ngọn giáo trong tay trông bạn giống như một Kinh Kha bên nước Tàu ngày nào, lúc đó hai ta như lửa với nước không thể dung hòa. Ngọn giáo của bạn nhằm thẳng con tim tôi đâm tới, tôi lách người gạt giáo sang một bên, bạn lại khua ngọn giáo ngang đầu tôi, tôi cúi xuống né tránh đường đao của bạn, cứ thế chúng ta quần nhau cả mấy tiếng đồng hồ trên thảo nguyên gió lộng. Một điều ngạc nhiên là ông bạn họ Ngô của chúng ta không có một phản ứng gì, tệ thật, điều này làm cho tôi rất bực tức bạn biết không. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng tình bạn của ba chúng ta lại có ngày như thế.
Khi bạn đã thấm mệt, mũi giáo của bạn không còn linh hoạt như trước nữa, từng đường giáo của bạn đều bị tôi bắt bài, tôi đã sử dụng những chiêu thức của Vovinam để hóa giải đường giáo của bạn. Tôi nhớ, đến đúng mũi giáo thứ 108 thì tôi giành được mũi giáo từ tay bạn. Tuy tôi đã hóa giải được ngọn giáo trên tay bạn nhưng đôi mắt của bạn lúc đó giống như hai hòn lửa hừng hực cháy, như muốn thêu cháy cả thảo nguyên mênh mông này.
Và cuối cùng thì bạn cũng bất lực và tôi đã nói cho bạn tất cả những suy nghĩ của tôi về bạn về tình bạn tri kỉ giữa ba chúng ta. Khi những lý lẽ, lập luận của tôi chưa đủ sức thuyết phục bạn thì ông bạn họ Ngô mới chen vào, từng lời góp vô nói vào của tôi và nó cuối cùng thì ngọn lửa trong đôi mắt bạn đã được dập tắt.
Cả ba chúng ta lại tay trong tay quay tròn bên chén rượu nồng, kể cho nhau nghe những thăng trầm trong khoảng thời gian ba người lưu lạc, mất tin tức về nhau. Những kế hoạch sắp tới của chúng ta cũng được đưa ra bàn thảo và đi đến thống nhất chung…
Đó chỉ là một giấc mơ, giấc mơ trưa, mơ về những người bạn của tôi. Trong cuộc sống chúng ta cần phải có bạn, tốt nhất nên có một vài người bạn tri kỉ, tri âm để lúc buồn vui, lúc khó khăn hoạn nạn bạn bè lại bên nhau, sẽ chia cho nhau. Tôi xuất thân từ trong một gia đình bình thường, từ nhỏ sống cùng gia đình cho đến khi lớn lên ra ngoài xã hội, tôi luôn cho rằng tình bạn là vốn quý thứ hai sau gia đình, vợ con. Nay vợ con chưa có thì bạn bè chiếm vị trí số một, sống với bạn bè với một tinh thần hào hiệp, sẵn sàng xả thân vì bạn, chưa bao giờ để bạn bè chịu thiệt vì mình. Tôi còn nhớ năm học phổ thông tôi đã từng tự hào rằng, tôi có rất nhiều bạn, và những người bạn đó của tôi nếu liên hiệp lại có thể lật đổ được cả một nội các của Chính phủ, có thể thay đổi được cả một thể chế chế nhà nước??? Bây giờ nghĩ lại thấy niềm tự hào của tôi hơi thái quá, nhưng nếu ví tỉnh Hà Tĩnh quê tôi là một nước Việt Nam thu nhỏ thì điều đó hoàn toàn có thể.


Sài Gòn, trưa 17/09/12

Note: Thật đáng buồn cho bạn, cho tôi, ngôi nhà của bạn hoanhcmul trên yahoo nay không còn nữa, đợt yahoo nâng cấp vừa rồi vì tôi không biết được mật khẩu của bạn nên đành ngậm ngùi để yahoo niêm phong nhà bạn vậy. Nhưng bạn yên tâm những gì bạn để lại trên đó tôi đã kịp save về laptop rồi, khi nào có điều kiện tôi sẽ xây lại ngôi nhà cho bạn. Đây cũng là lời hứa của tôi với bạn nhưng tôi chưa thực hiện được, hy vọng rằng tôi sẽ sơm hoàn thành công việc này. Ok. Chúc bạn yên giấc ngủ ngàn thu.

Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2012

Xin hãy khóc cho tôi


Tôi không hiểu tại vì sao tôi lại như vậy? Từ khi sinh ra và lớn lên đến giờ tôi có rơi vào hoàn cảnh khốn khổ như thế này đâu? Tôi đang chạy trốn? Không tôi không yếu đuối như vậy, chẳng qua đây là cú vấp ngã đau thôi, tôi không còn lựa chọn nào khác nên đành như vậy. Tôi luôn tự nhủ sống trong đời cần có bản lĩnh, cần có niềm tin tuyệt đối vào bản thân và vào những người xung quanh mình. Biết là vậy nhưng đôi khi trong một phút giây nào đó tôi lại bị chùn bước, chẳng hạn như phút giây này, ngồi một mình trên căn góc nhỏ khi trời đã sang canh trong đầu tôi lại ẩn hiện nhiều suy nghĩ không đâu. Đúng là trong cuộc sống của mỗi con người ai cũng tồn tại những ‘vùng mờ’ nhất định, vẫn biết những ‘vùng mờ’ đó nó là không tốt nhưng chúng ta sống không thể không có nó. Vẫn phải chấp nhận nó giống như trong con người ta ai ai cũng có hai phần: ác và thiện song song tồn tại, và điều quan trọng là chúng ta phải biết để cho những ‘vùng mờ’ nó luôn luôn ẩn khuất đâu đó trong con người của ta mà thôi.
Hiện tại tôi đang thất bại toàn diện, mà cũng không hiểu tại sao năm nào cũng vậy cứ rơi vào tháng 7 âm lịch hằng năm là bản thân tôi lại xảy ra những chuyện không hay, nằm ngoài dự tính. Hình như tất cả đã nằm ngoài tầm kiểm soát của bản thân, con người tôi bây giờ nó giống như một tập đoàn tài chính nào đó làm ăn thua lỗ dẫn đến mất khả năng thanh toán vậy. Vâng hiện tại tôi đang mất khả năng làm chủ bản thân mình, tôi đang tự để cho con người tôi rơi tự do trong một khoảng không bao la vô định. Tôi thấy tôi gần giống với hình ảnh anh chàng Đônkihote ngày nào. Anh chàng Đônki luôn tôn thờ một lý tưởng cao đẹp là luôn mong muốn xây dựng một xã hội không còn bóng dáng của cái ác và anh ta liên tục chiến đấu chống lại cái ác, nhưng một điều ngớ ngẩn là anh chàng lại cho rằng những chiếc cối xay gió là kẻ ác và anh cần phải trừ khử nó. Anh ta đánh nhau với cối xay gió cho đến khi mình bị thương, đuối sức nhưng anh ta không hề ngã lòng mà coi đó như những thử thách đương nhiên trên bước đường hành hiệp. Trong những lần vấp ngã đó, trong giấc mơ anh ta lại mơ về nàng công nương xinh đẹp mà mình đã thầm yêu trộm nhớ để mà tự vấn an lòng mình, để mà tiếp thêm sức mạnh cho mình vào cuộc chiến đấu trường chinh tiếp theo.
Tôi một con người gầy còm, cưỡi trên mình con ngựa sắt ốm yếu rong ruỗi từ Bắc chí Nam chinh chiến với một mong muốn xây dựng một cuộc sống mới tốt đẹp hơn. Nhưng cuộc chinh chiến đó đang gặp phải những kẻ địch vô hình vô cùng nguy hiểm và tưởng chừng như cả người lẫn ngựa đang muốn chùn chân? Nhưng không tôi cũng cho rằng đây là điều đương nhiên trong cuộc sống và mình cẫn phải vượt qua nó. Nhưng hiện tại tôi đang thất bại thực sự, và cũng giống như anh chàng Đônki ngày nào, khi thất bại ê chề trong bước đường chinh chiến và trong những giấc mơ anh đều mơ về nàng công nương xinh đẹp mà anh đã gặp trên đường.
Nhớ năm nào, tôi cũng một mình một ngựa rong ruỗi dọc theo dải đất hình chữ S nhỏ hẹp nhưng tràn niềm kiêu hảnh. Từ Hà Nội vào đến Sài Gòn không một tỉnh thành nào mà tôi chưa đặt chân tới, ôi một thời oanh liệt.
Và nay thì xin hãy khóc cho tôi, người chiến binh tuyệt vọng.
Sài Gòn, 15/09/12