Biết viết gì đây, tình cảm mà con giành cho
Cha là trên hết, Cha là tất cả của đời con. Hôm nay nghe thơ của một em nhỏ viết
về người cha đã mất của mình con thật sự xúc động, con cũng ước gì mình cũng biết
làm thơ để viết về cha mình, con sẽ giành cho Cha những lời đẹp nhất, những lời
yêu thương nhất.
Mỗi một ngày con đều thấm hết nổi vất vả
khó khăn mà Cha đã trải qua, mỗi một ngày con lại học được những bài học mới,
biết được cái mới, con hy vọng sau này con sẽ trở thành một con người như Cha từng
mong muốn?.
Cha ơi con cũng không hiểu tại sao số phận
con lại long đong như thế này, có rất nhiều cơ hội đến với con nhưng tất cả đều
không thành hiện thực, nếu những cơ hội đó thật sự đến với con thì chắc chắn
con sẽ nắm lấy nó và phát triển nó. Con biết trong cuộc đời của một con người
cơ hội thật sự không có nhiều và nếu ai không biết nắm bắt nó thì sẽ hối hận suốt
đời, con sẽ nắm bắt lấy tất cả các cơ hội mà cuộc đời tạo ra cho con, con hy vọng
số phận sẽ không phụ bạc con.
Con biết, biết rất rõ lẽ thường của tạo
hóa, quy luật của cuộc sống, quy luật của con người, và con nghĩ chỉ có những
người biết rõ quy luật đó thì mới có thể trở thành một vĩ nhân được. Nhiều lúc
con nghĩ hình như mình hơi mộng tưởng, hơi không tưởng, hơi khùng, hơi điên với
đời nhưng cha à, con biết và con rất tin vào bản thân, rồi số phận sẽ mĩm cười
với con thôi.
Hai mươi mốt tuổi con đã không còn cha, con
cũng không rõ là lúc ông nội mất cha bao nhiêu tuổi nhưng con nghĩ lúc đó cha
cũng lớn tuổi hơn con bây giờ, con đang nghĩ rằng trời muốn giao cho mình trọng
trách lớn lao nên ông trời đang thử con, trời thử lòng người đó thôi. Nhân loại
này rồi sẽ đi đâu về đâu, thế giới này chắc sẽ thay đổi lớn trong nay mai thôi
mà.
Thế giới này rồi sẽ ra sao, nhân loại sẽ đi
về đâu khi mà những bất công trong xã hội đang hiện hữu trước mắt con, con biết
những triết lý của Mác không sai nhưng nó không hoàn toàn đúng, cụ thể là trong
thời đại này. Càng nghiên cứu nhiều về triết học Mác và so sánh với tương quan
của thời đại ngày nay nó khác xa nhau nhiều lắm, có thể những gì Mác nói ra nó
sẽ bay theo lời nói của Mác như lời nói thoảng qua.
Và đó là một điều tất yếu để tên tuổi của kẻ
hậu sinh vượt qua Mác trong thế kỷ này và vài thiên niên kỷ về sau khi mà trên
trái đất này không con những chướng tai gai mắt của xã hội nữa.
Nhiều lúc ngẫm nghĩ thấy cuộc đời của mỗi
con người sao lại ngắn ngủi quá, Cha ơi con sợ rằng sự nghiệp của con chưa
thành trong thế chẻ tre gió cuốn con lại không được cống hiến nhiều cho nhân loại
nữa. Cha hãy đi theo con và chỉ dẫn cho con để con bớt phải lầm đường lạc lối
trong cuộc đời này.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét