Hôm nay là kỷ niệm 3 tháng mình đặt chân lên Sài Gòn, cuộc sống thật là muôn
màu như người ta vẫn nói. Cũng không biết bắt đầu từ lúc nào mà mình lại thích
viết những dòng vẫn vơ như thế này nữa không biết, hình như là mình rảnh rỗi
quá, kiếm việc gì làm thêm cho nó lấp bớt khoảng thời gian trống này thôi.
Nhưng mà mình cũng kiếm cả tháng trời rồi đó sao? Có thể là số mình nó chưa
gặp, thôi phải từ từ bình tĩnh không nên quá nóng vội, làm cái gì cũng phải có
thời gian.
Cuộc sống sẽ không bạc
bẽo với những ai có hoài bão và ý chí, mình chắc chắn rằng cơ hội sẽ đến với
mình, sẽ đến với những ai luôn có chí cầu tiến. Nhưng thời gian có chờ đợi ai
đâu, mới đó mà lại sắp hết tuần nữa rồi, tháng 9 cũng chỉ còn có tuần cuối cùng
nữa thôi, mình không thể ngồi nhìn bản thân chết đói được, Tại sao, tại sao đời
lại bạc bẽo với mình như vậy vẫn biết rằng mình không hề hài lòng với bản thân
với những gì đang xảy ra, không biết đến bao giờ mình mới ổn định được cuộc
sống đây? Nhờ cậy bạn bè mãi cũng sao có được? Lớn rồi mình phải biết tự lo cho
bản thân chứ, không những lo cho bản thân mà mình còn có hai đứa em đang còn đi
học, tiền bạc thì kiếm không ra, chẳng nhẽ đi ăn cắp? Thật vớ vẩn. Cả một đời
có ăn cắp cái gì của ai đâu, mình vẫn sống thánh thiện cầu tiến mà.
Đến bây giờ mình mới ngấm
được cuộc sống nó là như thế nào, nếu cứ như thế này mãi chắc mình khó tồn tại
ở đất Sài Gòn này quá. Ngày mai mình có mấy cuộc phỏng vấn để tìm công việc
khác, hy vọng cuộc sống không bạc bẽo với mình, chắc chắn cuộc sống sẽ mỉm cười
với ai có chí tiến thủ thôi mà.
Đến đây mình lại liên
tưởng đến câu chuyện của một chàng công dân theo Thiên Chúa giáo dạo nào. Anh
tốt nghiệp đại học nhưng ra trường đi kiếm việc mãi mà không kiếm được một công
việc cho đủ sống và thế là anh tình nguyện viết đơn xin đi tù vì ở đó anh sẽ có
miếng cơm manh áo…thật là một câu chuyện buồn và đáng tiếc cho số phận con
người. Câu chuyện của anh thanh niên công giáo ngày nào vẫn còn mang tính thời
sự cho đến ngày nay đối với bao bạn trẻ. Thực hư câu chuyện có thật hay không
mình cũng rõ, chắc là thời điểm đó Thiên Chúa giáo tung ra tin đồn nhảm nhí
nhằm tuyên truyền chống chính quyền và cổ vũ cho tinh thần bất mãn của thanh
niên lúc bấy giờ.
Ngày nay thời thế đã thay
đổi cuộc sống là không chờ đợi một ai, hãy cố gắng chờ đợi và hãy hành động tất
cả vì công việc vì tương lai lâu dài sau này của bản thân.
Đến đây tôi lại nhớ tới
thời tuổi trẻ, ôi một thời oai hùng và oanh liệt biết nhường nào, một thời đầy
rẫy những mơ mộng và đáng nhớ đối với bất cứ ai. Mới đấy mà bây giờ mình đã 24
tuổi rồi, đã trở thành một công dân đích thực rồi và đang tất bật với cuộc sống
mưu sinh tại đất sài thành của chốn phồn hoa đô hội.
Ký ức tuổi thơ vẫn còn in
đậm trong trái tim tôi. Cùng với thời gian tư tưởng của mình thay đổi nhưng
chắc chắn một điều rằng mình không dám chắc là thế giới quan và nhân sinh quan
của mình bây giờ lại tốt hơn trước đây. Đã từ lâu trong trái tim tôi đã chan
đầy bầu nhiệt huyết sẽ cống hiến cả cuộc đời cho sự nghiệp cách mạng vĩ đại mà
bản thân sẽ vạch ra trong tương lai. Sự nghiệp cách mạng đó chắc chắn sẽ không
theo dấu chân của bất kỳ ai và nó sẽ mang tính cách mạng triệt để. Nhưng có một
điều chắc chắn rằng cuộc cách mạng đó sẽ tiếp nối những tư tưởng tiến bộ của
các cuộc cách mạng trước để lại.
Phải thừa nhận với bản
thân là ngay từ nhỏ cho đến bây giờ mình chịu ảnh hưởng quá nặng của chế độ
cộng sản đang tồn tại trên đất nước này. Đã có lần tôi đã nói với bạn tôi là
lớn lên ta sẽ mang chủ nghĩa cộng sản ra toàn cầu và sẽ xóa bỏ vĩnh viễn chủ
nghĩa tư bản đang tồn tại và thịnh hành hiện nay. Tôi đã tưởng tượng ra cảnh
toàn thể người dân Việt Nam là hình mẫu là biểu tượng của chủ nghĩa cộng sản
toàn cầu…nhiều lắm nhiều thứ tưởng tượng được coi là không tưởng của một thời
tuổi trẻ.
Tôi nhớ đã có lần tôi
từng tranh cãi với cô giáo chủ nhiệm hồi cấp ba của mình là chủ nghĩa cộng sản
sẽ là kiểu nhà nước cuối cùng của nhân loại và đây là sự phát triển cao nhất
của loài người trong việc đi tìm một hình mẫu một kiểu nhà nước lý tưởng.
Vẫn biết rằng khi đẻ ra
chủ nghĩa cộng sản Mác đã nói rằng đây là một thứ chủ nghĩa mở hoàn toàn không
khép kín, thế phải chăng Mác đã mâu thuẫn với chính bản thân mình khi cho rằng
đây là kiểu nhà nước cuối cùng trong lịch sử nhân loại, không lẽ loài người chỉ
tồn tại ngắn ngủi vậy thôi sao, không lẽ mấy nhà tiên tri nói đúng sẽ có một
ngày nhân loại sẽ diệt vong?
Không, không thể như thế
được nhân loại có bị diệt vong hay không đó là do nhân loại tự quyết định hết.
Cũng giống như một đời người ta có tồn tại được hay không tất cả đó là do chính
bản thân ta thôi không ai bắt ta phải sống thế này thế kia được mà phải tự ta
quyết định cuộc sống của ta.
Sống là không chờ đợi
không ỷ lại cho bất cứ ai, sống là phải cống hiến, hy sinh và phải biết cầu
tiến, biết dấn thân, đó mới là cuộc sống đúng nghĩa.
Trong lúc rảnh rỗi như
thế này tôi muốn viết một cái gì đó để sau này mình áp dụng vào đó làm phương
châm sống cho bản thân và làm kim chỉ nam cho hành động, phải biết chuẩn bị
trước, chuẩn bị mọi mặt từ vật chất đến tinh thần từ không tới có từ ít tới
nhiều thật chu đáo, thật cẩn thận đánh là phải thắng không thể thất bại được vì
thất bại coi như là hết, không còn cơ hội làm lại lần thứ hai vì cuộc đời con
người nó rất ngắn, nếu như mình không biết tận dụng cơ hội, tận dụng thời cơ và
chớp lấy nó.
Hôm nay có thể là bước
chuẩn bị lời tựa và là khúc dạo đầu cho những ý tưởng sắp tới của bản thân.
Chúc cho nhân loại bình
an hạnh phúc!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét