Tổng số lượt xem trang

Thứ Bảy, 10 tháng 1, 2009

Hội nghị Diên Hồng

Ngày này chúng ta cần tổ chức nhiều Hội nghị Diên Hồng hơn thế nữa!
Nhìn lại lịch sử nghìn năm dựng nước và giữ nước của cha ông ta, tôi thấy tự hào biết bao. Hội nghị Diên Hồng đã thể hiện khí phách của cả dân tộc trước họa xâm lăng của lân bang. Vua tôi đồng lòng quân dân đồng thuận thì tôi tin rằng không một khó khăn nào, một kẻ thù nào có thể khuất phục được.
Ngày nay với nhiều sự kiện lớn, nhiều vấn đề trọng đại của đất nước nhưng chúng ta lại thiếu tiếng nói chung, thiếu tiếng nói của đại bộ phận nhân dân yêu nước, có chăng thì cũng chỉ là lời nói của những người có trách nhiệm, mà những người có trách nhiệm thì lại sợ trách nhiệm.
Chúng ta sống hôm nay nhưng không thể quên được quá khứ, vì chúng ta có cả một quá khứ hào hùng, một quá khứ oai hùng, một lịch sử hơn bốn nghìn năm...Tại sao chúng ta không biết sử dụng nó, không biết học tập tiền nhân đi trước.
Có lẽ trong lịch sử dân tộc ta nói riêng và lịch sử nhân loại nói chung thì Hội nghị Diên Hồng là độc nhất vô nhị, là xưa nay chưa từng thấy xuất hiện lần thứ hai, và đó là niềm tự hào của biết bao thế hệ người Việt Nam yêu nước.
Với cá nhân tôi, tôi đặc biệt trân trọng và đánh giá rất cao tinh thần của Hội nghị Diên Hồng và trong thâm tâm luôn tự dằn lòng: Chúng ta nên có nhiều hộ nghị như thế nữa trước những vấn đề liên quan đến đại cuộc, liên quan đến vận mệnh quốc gia, dân tộc.
Thực trạng lịch sử Việt Nam ta hiện nay có rất nhiều vấn đề cần được đưa ra lấy ý kiến chung của nhân dân: Văn kiện Đại hội Đảng, vấn đề hòa hợp dân tộc sau 35 ngày giải phóng miền Nam, quy hoạch Hà Nội, vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa...Đây là những vấn đề liên quan đến sự tồn vong, hưng vong của quốc gia dân tộc.
Nhìn một cách tổng quan theo suy nghĩ của tôi, chúng ta hiện nay thiếu sự lắng nghe ý kiến của nhân dân, chúng ta làm vẫn còn mang tính hình thức rất nhiều, qua loa đại khái cho xong chuyện...Ý kiến thì vẫn có lấy nhưng đó là ý kiến của một bộ phận nhỏ những người có trách nhiệm, nhưng những người này thì lại sợ trách nhiệm (hay nói thẳng là sợ mất chức, mất quyền).
35 năm sau ngày giải phóng vấn đề hòa hợp dân tộc đang là một nỗi ám ảnh lớn đối với hàng triệu người Việt Nam ở trong nước cũng như ở hải ngoại. 25 năm Đổi mới chúng ta đã dành được những thắng lợi lớn điều đó không ai phủ nhận, nhưng hơn 70% nhân dân hoạt động trong lĩnh vực nông nghiệp và 25 năm qua họ vẫn vậy. Nói không tiến triển là không đúng nhưng tiến triển ở đây rất chậm, chậm lắm....Người nông dân vẫn một nắng hai sương, vẫn cày sâu cuốc bẫm, vẫn trông chờ vào hạt lúa củ khoai nhưng những thứ đó lại phụ thuộc quá lớn vào thiên nhiên.
Tôi là một thanh niên, sinh viên xuất phát từ gia đình thuộc diện bần cố nông từ đời ông cha và đến nay thì vẫn là thuộc diện gia đình bần nông mà thôi. 25 năm đất nước đổi mới nhiều nhưng quê tôi vẫn thế. Đổi mới đâu chưa thấy nhưng chỉ thấy người dân phải tha phương cầu thực, ngày thường không nói nhưng ngày mùa cũng vậy đi khắp đầu làng ngõ xóm chỉ toàn thấy các cụ già và em nhỏ, còn lại thanh niên trai tráng phải bôn ba khắp chốn xa phương lập nghiệp, thậm chí nay cả phụ nữ, những người mẹ, người chị trong làng cũng con đường "nam tiến" đi ở kiếm tiền nuôi con ăn học....Ngày lễ Tết Nguyên Đán 27-29 tháng chạp mới được về mồng 3-4 đã phải lo khăn gói vào nam tiếp tục cuộc đời tha phương...Ngẫm cho kỹ tôi thấy thương vô cùng những người dân như thế những người nông dân tội nghiệp, trong đó có những thân nhân trong gia đình tôi. Tôi đang tự nghĩ không biết sau này cuộc sống của họ sẽ như thế nào nữa, chẳng lẽ cứ như thế này mãi được sao?
Sự nghiệp cách mạng là của toàn dân, mà toàn dân ta đại đa số là nông dân, cách mạng thắng lợi họ được cấp ruộng đất, sự nghiệp Đổi mới Đảng ta đang tiến hành họ lại mất ruộng đất. Thiết nghĩ chúng ta không thể ngồi chờ được nữa, những người có trách nhiệm phải vào cuộc ngay vào cuộc với tinh thần trách nhiệm cao chứ không phải vào cuộc để vơ vét, bóc lột người dân lao động, vào cuộc với tinh thần sợ trách nhiệm, sợ mất chức mất quyền.
Trở lại với Hội nghị Diên Hồng, ở đây tôi cần nhấn mạnh rằng những người có trách nhiệm phải thật sự có trách nhiệm, làm bất cứ việc gì cũng phải thực sự lắng nghe ý kiến nhân dân, tôn trọng ý kiến nhân dân, khắc phục tình trạng "nghe nhưng không cứ". Và không chỉ lắng nghe ý kiến của nhân dân mà phải trực tiếp xuống cơ sở bám sát cơ sở, đi sát với nhân dân, tìm hiểu những tâm tư nguyện vọng của nhân dân, đặc biệt là người dân lao động...và để rồi thực hiện trách nhiệm giải quyết, đáp ứng những nhu cầu mong muốn nguyện vọng chính đáng đó.
Ngày xưa trong chế độ phong kiến, với những phong tục lễ nghi ngặt nghèo vậy mà Thánh thượng hoàng vẫn làm được và còn làm rất tốt vậy tại sao trong thời đại chúng ta hiện nay lại không làm được.
Như thế thì thật là hổ thẹn với các bậc tiền nhân.

Không có nhận xét nào: