Quy nhơn, ngày 15 tháng
12 năm 2009, một buổi chiều muộn tại Nhà hàng Hoàng Hậu - Ghềnh Ráng.
Hôm nay quả là một
ngày đặc biệt đối với tôi, đang mãi miết ngồi học bỗng có một người bạn nhỏ tới
viếng thăm và cuộc đối thoại của tôi bắt đầu.
Tôi không nghĩ đứa
trẻ dễ thương ấy lại có cá tính mạnh mẽ như vậy nó vượt quá tuổi của nó. Xưng "tui" với "ông" dễ sợ đúng là dân Bình Định thứ thiệt, không lạc vào đâu, lại còn đòi đuổi tôi ra khỏi chổ tôi đang ngồi với lý do ba
nó làm quản lý ở đây và nó có quyền đối với tất cả mọi người, với tôi cũng
không là ngoại lệ.
Theo như lời nhận
xét của nó đối với tôi thì tôi là một thằng "mất dạy" ăn mặc nhếch nhác, chân cẳng
thì lem luốc, …đại thể là lôi thôi lếch thếch không ra người ngợm gì cả. Nghe lời
nhận xét của nó mà tôi thấy phải nhìn lại mình quả đúng như vậy thật, trông người
tôi hôm nay thật thảm hại, áo quần không được tươm tất chỉn chu như mọi hôm,
trong lúc chân đang còn dùng bôi thuốc và tai hại thay thuốc bôi chân nó lại có màu
đỏ giống y như máu người vậy…
Đây quả là một bài
học cho tôi, tôi nhìn lên cô bé lại nghĩ về tương lai của mình và của nó, tương
lai của thế hệ trẻ Việt Nam
thế kỷ 21. Xã hội đang ngày càng phát triển, những đứa trẻ này cần phải được
giáo dục một cách tốt nhất để nó có thể theo kịp xu hướng của thời đại, nếu
không Việt Nam
sẽ tụt hâu.
Đó là điều làm tôi băn khoăn nhất. Tôi hy vọng rằng xã hội sẽ thay đổi hơn nữa tạo điều kiện cho con người phát triển hơn nữa chứ như thế này là chưa đủ.
Đó là điều làm tôi băn khoăn nhất. Tôi hy vọng rằng xã hội sẽ thay đổi hơn nữa tạo điều kiện cho con người phát triển hơn nữa chứ như thế này là chưa đủ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét