Tổng số lượt xem trang

Thứ Hai, 31 tháng 12, 2012

Ngày cuối năm

Cuối cùng thì năm 2012 cũng khép lại, nhân loại đang hân hoan đón chào năm mới – năm 2013, bản thân tôi cũng vậy năm mới tới với niềm lạc quan và tràn đầy hy vọng. Như thường lệ cứ đến ngày cuối cùng của năm cũ theo lịch Tây là tôi lại ngẫm nghĩ suy tư và những câu hỏi quen thuộc lại được đưa ra: năm qua mình đã làm được gì và những gì chưa làm được? qua một năm con người mình có gì thay đổi không, có phát triển được tý nào không?
Sở dĩ tôi hân hoan đón chào năm 2013 là vì năm qua tôi quá tệ, tất cả mọi chỉ tiêu mình đưa ra đều không thực hiện được. Năm 2012 bản thân tự nhận thấy có rất nhiều cơ hội đến với mình nhưng tất cả tôi đều để nó tuột mất một cách đáng tiếc, và rằng cơ hội này qua đi thì cơ hội khác sẽ đến thế nhưng trong cùng một vấn đề thì cơ hội không có lần thứ hai. Và trong đời của một con người thì cơ hội đến với chúng ta là không nhiều vì thế chúng ta phải thật tinh tế nhận biết và nắm bắt cơ hội đừng để rồi khi nó không còn nữa sẽ là những hối hận muộn màng.
Sự tổng hòa của một đời người theo dòng chảy của thời gian mà mỗi chúng ta theo đuổi là Tiền - Quyền - Tình, và với tôi thì nó càng quan trọng, ba mặt của cùng một vấn đề đó nó luôn chiếm một vị trí không thể thay thế được trong từng suy nghĩ và hành động của tôi. Tiền – Quyền – Tình đối với tôi nó giống như là ba đỉnh của một tam giác đều và tôi luôn luôn mong muốn bản thân phải leo cho bằng được lên đỉnh. Nhưng đời người lại gặp nhiều sự trớ trêu, có ai mà toàn bích được đâu?
Năm 2012 đối với tôi là một năm thất bại toàn diện, nếu xét theo cả một tiến trình thì bản thân vẫn đang phát triển theo quy luật, không tiến thì lùi đó là một điều hiển nhiên. Nó giống như hình xoáy trôn ốc vậy nếu xét theo cả một tiến trình một thời của tuổi trẻ thì bản thân đang phát triển nhưng nếu xét theo từng năm một thì đây là một năm thụt lùi đáng tiếc.
Trong công việc thì đáng lẽ ra bây giờ mình cũng đã tăng được hai bậc trong nấc thang quyền – tiền nếu như bản thân sớm nhận ra sự lưu ý của những người đi trước. Trong học hành thì vẫn là con số không tròn trĩnh khi mình đã đầu tư một khoản tương đối lớn về thời gian và tiền bạc. Còn về đề tình cảm thì càng thậm tệ hơn, lòng kiêu hãnh cộng với sự tự ti thái quá đã giết chết con người tôi, thêm vào đó là sự vụng về trong xử lý tình huống đã đẩy tôi xuống vực thẳm của sự cùng cực con tim.
Về gia đình thì tôi vẫn tin tưởng vào những quyết định của mình và sẵn sàng chịu mọi trách nhiệm cũng như những lời khen chê của thiên hạ. Hy vọng mọi vấn đề đều nằm trong sự tính toán của bản thân. Tôi luôn tin tưởng vào những quyết định của tôi và luôn tin tưởng vào sự trưởng thành của mọi thành viên trong đại gia đình tôi.
Sáng nay ngày cuối cùng của năm cũ tôi cố gắng dậy sớm ăn mặc chải chuốt bảnh bao đi làm sớm hơn thường lệ với mong muốn sẽ bỏ lại mọi sự bê tha của năm cũ lại phía sau và sẽ có nhiều thay đổi trong năm mới. Khi nhìn vào gương tôi mới phát hiện ra một điều thú vị là lâu lắm rồi tôi mới soi gương trong khi hằng đêm tôi vẫn thường soi lại mình nhưng chỉ là soi trong suy nghĩ trong trí tưởng tượng mà thôi. Nhìn kỹ khuôn mặt qua gương giật mình hoảng hốt, trời ơi sao mà mặt mình nhìn già dữ vậy, khóe mắt đã xuất hiện chân chim, hèn chi những đứa bạn đồng lứa với mình thi nhau lập gia đình?
Thôi tạm gác lại một năm tệ hại để bước sang năm mới với nhiều cơ hội mới.
Tạm biệt 2012
Chào đón 2013
S
ài Gòn, 31.12.2012.

Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2012

Ta phải làm sao đây?

Ta phải làm sao đây?
Thật bực quá, cái ‘vùng tổn thương’ của mình chưa nguôi ngoai thì đợt này lại có ai đó thỉnh thoảng lại nhá máy mình, gọi thì không chịu nói gì, nhắn tin toàn những tin ‘khó đọc’, lại còn bảo mình ‘vô tình’ nữa chứ, chết tiệt nó làm cho ‘vùng tổn thương’ của mình càng ngày càng phình to ra. Mình đành ngậm ngùi chấp nhận sự thật phủ phàng này bởi vì không chấp nhận nó không sống chung với nó thì mình cũng không biết phải làm sao cho nó tốt hơn lên được dù sao cũng cố mà ‘tiêu hóa’ cho hết thôi. Năm này coi như là một năm thất bại vậy, thất bại cay đắng, từ giờ cho đến cuối năm hy vọng có một phép nhiệm màu nào đó có thể vớt vát cho mình chút ít.
Thời gian đầu mình cứ tưởng là ông anh rễ có ‘vấn đề’ của mình ở quê điện vô nhưng không giám nói chuyện với mình, và mình cũng đã làm đủ mọi cách để người ta ‘mở mồm’ nhưng vô vọng. Cũng may cho người ta là không nghe máy chứ không thì mình sẽ tuôn cho một tràng những lời cay nghiệt nhất có thể. Tất cả sự phỏng đoán của mình đều vô nghĩa và mình đành bó tay không biết chủ nhân của số điện thoại đó là ai là nam hay nữ và tại sao lại thường xuyên nhá máy mình vào đúng thời điểm này? Rất hy vọng một ngày đẹp trời nào đó mình tận mắt tận tai nhìn thấy và nghe thấy chủ nhân của thuê bao này?
Mà gia đình mình cũng phức tạp quá đi, mong ước đơn giản nhất của mình là đại gia đình mình và các thành viên trong gia đình đều được phát triển bình thường như bao gia đình, như bao con người khác, nhưng cái mong ước đó hình như là quá xa xĩ. Trong mỗi chúng ta chắc ai ai cũng mong muốn có một gia đình ổn định các thành viên trong gia đình thương yêu đùm bọc, đoàn kết lẫn nhau. Mỗi một thành viên trong một giai đoạn nhất định nào đó đều có những bước tiến nhất định, nhưng đối với gia đình mình thì nó hoàn toàn ngược lại, tất cả đều phát triển không theo quy luật. Thú thực trong khoảng 10 năm trở lại đây thì vấn đề gia đình nó chiếm rất nhiều thời gian của mình, khiến bản thân con người mình thay đổi rất nhiều, sự ngây thơ, vô tư như trước là không có mà thay vào đó là sự toan tính cốt làm sao cho gia đình có sự ổn định và phàm ở đâu, làm gì thì tâm trí mình luôn phải hướng về gia đình và năm nào cũng vậy đều phải giải quyết những việc nằm ngoài dự kiến.
Nhiều lúc một mình trong đêm bao nhiêu suy ngẫm về gia đình cứ ùa về làm mình không sao ngủ được, rất nhiều câu hỏi ‘tại sao, tại sao’ được mình đưa ra nhưng nó chưa bao giờ có câu trả lời thỏa đáng. Thôi thì mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh mỗi người một số phận có ai giống ai đâu phải đành chấp nhận nó.
Tuần trước do trong đầu nhiều tâm trạng quá nên cũng đi uống với mấy anh em và cũng cố gắng cho say một bữa và trong lúc ngà ngà say mình đã không đủ tỉnh táo để làm chủ đầu óc và khi con tim đã mạnh hơn lý trí thì cái ‘vùng tổn thương’ lại lênh láng khắp nơi. Phải thú nhận rằng chỉ có khi ngà ngà say mình mới sống đúng bản chất của mình nhất, không che đậy không dấu diếm chi hết bởi mình cũng như bao nhiêu con người bình thường khác thôi. Và cũng từ hôm đó mình đặt ra cho bản thân một chỉ tiêu không giống ai là mỗi tuần phải cố gắng ngà ngà say một lần để mình sống đúng với con người mình hơn.
Cũng vì cái chỉ tiêu ngớ ngẩn đó mà hôm qua lại đi nhậu với mấy anh em trong công ty, mình cũng cố gắng uống đến mức có thể để cho đầu óc nó được ngà ngà. Bình thường thì khi nhậu xong mình chỉ cần ngủ một giấc là tỉnh táo nhưng không hiểu sao sáng nay đầu mình nhức như búa bổ không làm được trò trống gì cả, dự định về quận 12 để ‘xuống tóc’ cái nhưng không về được, bao nhiêu cuộc điện thoại gọi tới mình cũng không thể nghe máy được, bụng thì đói cồn cào nhưng thấy cơm là ngán…ôi thôi sợ khiếp vía, chắc phải bỏ cái chỉ tiêu chết người này mới được. Nhưng mà không có những lần ngà ngà say như thế này thì mình không thể viết được những dòng tự sự vu vơ này được.
Ta phải làm sao đây?
Sài Gòn, 20/10/12.

Thứ Hai, 8 tháng 10, 2012

Quá bế tắc

            Quá bế tắc. Bế tắc đến mức bi kịch! Điên. Điên thật rồi. Rất nhiều lần mở word ra viết vài dòng vớ vẫn, lưu lại quãng thời gian này nhưng không tài nào viết nổi, niềm cảm hứng trong tôi hình như đã bị chôn vùi? Muốn viết vài dòng chỉ đơn giản là để lưu lại những gì đang xảy ra ở hiện tại để sau này đọc lại xem suy nghĩ, tư tưởng, nhận thức của bản thân có gì khác trước không vậy mà viết cũng không nổi, tệ thật, bây giờ bằng mọi cách phải cố lọc cọc vài chữ mới được.
            Tối qua đi ăn uống với thằng em con chú nhân dịp nó giới thiệu người yêu, mình định bụng là chỉ đi ăn uống thôi nhưng cuối cùng cũng nốc hết mấy chai vodka và thế là ngà ngà - say, rủ nhau đi ‘ca cho nó ra’ nhưng mới ca được dăm ba bài mình đã chuồn về rồi vì mấy cái thú này mình không có hứng. Bây giờ ngồi nghĩ lại thấy cũng hay hay, mình tự thấy rượu bia nhiều khi nó cũng có ưu điểm của nó vì chỉ khi ta ngà ngà – say ta mới trở về đúng bản chất của ta, ta mới sống đúng với con người thật của mình nhất, không còn ‘diễn kịch’ nữa. Trong bình thường của cuộc sống hằng ngày ta giống như một người diễn viên đang diễn một vở kịch dài trên sân khấu, ta phải luôn luôn cố gắng diễn sao cho đạt, cho tròn vai của mình. Và chỉ khi ta ngà ngà – say tức là lúc đó ta không còn diễn kịch nữa nên bao nhiêu suy nghĩ, bao nhiêu nỗi niềm, bao nhiêu vui sướng, bao nhiêu giận hờn, bao nhiêu khổ đau đều được tuôn ra hết. Lúc chếnh choáng hơi men là lúc mà ta tỉnh táo nhất, sống thật với mình nhất không còn dấu diếm, che đậy bưng bít cái gì cả, điều này bình thường tôi không có. Vì thế xin ai đó hãy đừng phê phán hay chán ghét rượu bia, nó là một phần không thể thiếu của cuộc sống nhưng cũng xin ai đó cũng đừng quá lạm dụng rượu bia nó sẽ giết chết chúng ta bất cứ lúc nào.
            Sáng nay ngồi nhâm nhi ly café hồi tưởng lại những gì mình đã làm tối qua tự nhiên thấy mình ‘sến’ vô cùng, mình không nghĩ mình lại có những hành động, lời nói, việc làm như thế, thậm chí mình còn không dám mở điện thoại ra xem mình đã gọi cho ai, nhắn tin những gì…nó ‘chuối’ quá nhưng tuyệt nhiên mình không bao giờ tự trách hay vấn an chi bản thân cả, vì mình nghĩ trong cuộc sống nhiều khi cần phải có những lúc như vậy. Phải có những lúc như vậy mình mới cân bằng được cuộc sống, con người ta có ai hoàn hảo đâu?
            Mấy ngày nay lên công ty toàn ‘ngủ gật’ cũng may là đợt này công ty đang trong quá trình xây dựng hoạch định hướng đi nên không có việc gì làm cả chứ không thì mình toi mất. Công việc rảnh rỗi quá nên con người ta đâm sinh ra nhiều thói hư tật xấu, người ta thường nói ‘nhàn cư bất thiện’ quả chẳng sai, mình cũng vậy rảnh rỗi quá nên đầu óc toàn suy nghĩ vẫn vơ, không đâu vào đâu cả. Tối qua ngủ chỉ được mấy tiếng đồng hồ nên sáng nay khi họp triển khai kế hoạch trong tuần mà mình không để được ý nào vào đầu cả, ngồi nghe một cách gượng ép, mắt cố trương hết cỡ để cho mọi người thấy là mình vẫn đang ngồi nghe chứ không phải đang ngồi ngủ.
Trong công việc thì nhìn chung những khó khăn nhất trong năm đã đi qua, và từ giờ cho đến cuối năm hy vọng sẽ ổn, tất cả đã đi vào ‘guồng’ mình không còn trong trạng thái ‘rơi tự do’ nữa. Hy vọng những năm sắp tới mình phát triển hơn nữa trong cái tổ chức này và đáng lẽ ra những lúc công ty giải thể, sát nhập như thế này cơ hội của mình sẽ cao hơn nhưng khổ nỗi khả năng ngoại ngữ của mình quá chuối, nói thì chẳng ai nghe được mà nghe thì câu được câu mất làm mình đâm nản. Mình rất khâm phục mấy người đồng nghiệp về cái khoản giao tiếp tiếng Anh này, không biết họ mất bao nhiêu thời gian và bao nhiêu tiền bạc để được như vậy, còn mình thì tốn rất nhiều thời gian và tiền bạc vào nó nhưng cũng chẳng tiến triển được chút nào.
            Đầu óc mình bây giờ nhiều thứ hỗn tạp, nhiều vấn đề nảy sinh để mình cọc cạch nhưng tất cả nó đang đấu tranh lẫn nhau nên không biết bắt đầu từ đâu và ưu tiên cái nào, thôi thì cọc cạch theo dòng suy nghĩ, lồng ghép, đan xen mọi chuyện vào nhau cho nó thêm vị, nó giống như ly sinh tố thập cẩm mà mình đang dùng vậy.
            Chiều nay xin nghỉ sớm chạy về quận 12 thăm đứa cháu, vừa đi đến cầu vượt An Sương thì mưa xối xả phải trú mưa dưới gầm cầu, đứng khoảng nữa tiếng đồng hồ mà mưa vẫn không ngớt mình thấy phí thời gian quá thế là đội trời chạy thẳng vào café Nét Xưa ngồi gượng ép bản thân viết vài dòng vẫn vơ tránh mưa. Nét Xưa là quán ruột của mình nhưng cũng gần một tháng rồi mình không ghé nó, nó nằm trên con đường có tên rất lạ Quán Tre đối diện bến xe An Sương, không gian tương đối yên tĩnh, phù hợp với những người nhiều tâm trạng như mình. Hồi mới chuyển trọ qua quận 12 thì mình đã phát hiện ra nó và thường thì cuối tuần nào mình cũng mài đũng quần tại đây nhưng đợt này thì phải tạm từ bỏ thói quen này không ghé nó nữa cũng giống như tạm không về xóm trọ nữa, chỉ thỉnh thoảng choạng về thăm cháu một tý rồi đi. Không biết sau này mình có còn giữ được thói quen này nữa không, cuộc sống mình đã bị xáo trộn hoàn toàn chỉ trong một khoảng thời gian rất ngắn. Nguyên nhân thì chủ quan có khách quan có thôi thì mặc kệ cứ chạy theo dòng đời xô đẩy, nhiều cái nó nằm ngoài dự tính quá.
Cũng chỉ tại cái tính cách mình nó dở dở ương ương thế nào ấy, đang yên đang lành tự dưng lại dính vào ba cái chuyện này, mà thú thực vấn đề tình cảm đối với mình là một điểm cực kỳ yếu. Xưa nay mình chưa từng kinh qua giai đoạn như thế này nên bây giờ mình không có một chút kinh nghiệm nào trong vấn đề này cả. Đành để cho vấn đề nhạy cảm này giết chết mình vậy, mình sẵn sàng đầu hàng vô điều kiện, sẵn sàng chấp nhận tất cả, và chắc chắn phải tốn ít nhất vài năm để bản thân tự ‘tiêu hóa’ cho bằng hết sự khổ tâm này và thời gian sẽ là phương thuốc hữu hiệu nhất cho mình lúc này.
Nét Xưa, 08/10/12.

Thứ Ba, 18 tháng 9, 2012

Tôi ơi xin đừng tuyệt vọng

‘Tôi ơi xin đừng tuyệt vọng’ đây hình như là ca từ của ông nhạc sỹ họ Trịnh thì phải, tôi thấy nó phù hợp với tôi lúc này. Đừng tuyệt vọng, hãy hy vọng, hãy sống như những ngày mình đã sống. Cuộc đời con người không ai bằng phẳng cả, cuộc đời tôi cũng vậy nó giống như hình sin lúc lên lúc xuống, lúc buồn lúc vui, lúc tuyệt vọng và lúc tràn đầy hy vọng…rất vô định.
Thường tôi có thói quen rất xấu là đi ngủ muộn, ở quê cũng như ở thành phố, cái giờ giấc phản khoa học đó nó đã ngấm vào máu tôi mấy mươi năm nay rồi nên khó bỏ. Ban ngày với biết bao xô bồ của cuộc sống chỉ khi đêm về ta mới thực sự cảm thấy thoải mái, đầu óc mới bay bổng, khả năng suy nghẫm vấn đề mới nhập tâm được. Cứ qua một ngày làm việc căng thẳng khi đêm về tôi thường soi lại mình, để mình sống chậm hơn và chỉ những lúc đêm về ngồi một mình trên căn gác nhỏ, hay một mình độc bộ trên con đường quen thuộc ta mới hiểu được ta hơn. Nhưng có lẽ cũng vì thói quen khó bỏ đó mà con người tôi không bao giờ mập được, nhớ có đợt đặt chỉ tiêu tăng cân, trong mấy tháng liền sữa gầy uống ngày ba lần, uống liên tục cho đến lúc không thể ngửi nổi cái mùi vị của nó nửa, nó ngấy và ớn đến vô cùng, vậy mà vẫn không tăng được cân nào. Bà chị mình nửa đùa nửa thật bảo chỉ cần một ngày mình chỉ cần ngủ trước 12h đêm và thức dậy sau 6h sáng là tự nhiên sẽ mập lên thôi. Mình thấy cũng có lý nhưng bây giờ bắt mình ngủ trước 12h đêm thì khác gì bắt mình đừng có ăn cơm hay đừng uống nước.
Dự định trong lúc rảnh rổi đi đâu đó, trước là thăm viếng bạn bè người thân, thứ nữa là khám phá thêm một vài vùng đất mới và quan trọng là để reseach lại bản thân, cung cấp thêm năng lượng cho chặng đường phía trước.
Vũng Tàu – Côn Đảo là địa điểm đầu tiên mình nghĩ tới, và nghĩ là làm, ngay khi công việc tạm dừng mình phóng xuống Vũng Tàu luôn. Quảng đường hơn 110km từ Sài Gòn xuống Vũng Tàu mà ‘con ngựa ốm’ của mình chạy chỉ mất hơn tiếng đồng hồ, phải nói chạy xe đường trường vào ban đêm thích thật, từng luồng gió biển táp mạnh vào mặt làm đầu óc con người rất hưng phấn, bay bổng và tỉnh táo hẳn lên. Quốc lộ 51 xuống Vũng Tàu nay cũng rộng rãi và bằng phẳng không thua kém gì Quốc lộ 5 nối liền Hà Nội – Hải Phòng, cửa ngõ phía Bắc của đất nước.
Dự tính ăn nằm ở Vũng Tàu 4 ngày, Côn Đảo 3 ngày rồi quay trở lại Sài Gòn nhưng ở Vũng Tàu chưa được 3 ngày đã nản, muốn quay về Sài Gòn ngay, hết ngày thứ hai thì đang chấp nhận được nhưng sang ngày thứ 3 thì chịu hết nổi. Nhớ Sài Gòn quá!
Vậy là ngay chiều hôm đó trở lại Sài Gòn, cũng chỉ tại Vũng Tàu đợt này mưa dữ quá, không đi được đâu cả, đi biển mà gặp phải mưa to gió lớn thì toi công. Mưa không đi đâu được, ngồi uống với mấy ông lính hải quân mấy lon bia mà cũng nản, cái chuyện nhậu nhẹt không phải là sở thích của mình, nhưng trời mưa biết làm gì hơn. Ngồi lai rai mấy lon bia, nổi hứng mình hỏi thử mấy ông lính nếu như thằng Tàu bây giờ đánh ta trên biển Đông thì các anh nắm bao nhiêu phần thắng? Tất cả đều khẳng định 100% ta thua, không những riêng ta thua mà ngay cả việc 10 nước Đông Nam Á liên hiệp lại cũng không thắng nổi anh Tàu.
Thất vọng quá, là lính hải quân, bảo vệ biển đảo quê hương vậy mà trước mối họa chiến tranh trên biển không ai có chút tự tin để mình chiến thắng. Cũng may là anh Tàu chưa dám nổ súng vì sợ dư luận quốc tế chứ nếu nó nổ súng thì Việt Nam nên biếu không biển Đông cho Tàu và giải tán lực lượng hải quân đi cho rồi, khỏi phải tốn kém tiền thuế của dân đầu tư cho quốc phòng biển.
Mất tinh thần quá, mình bảo hiện nay ta đang đặt hàng Nga hàng tỷ USD cho lực lượng hải quân, nào là Tên lửa tầm trung được đặt dọc bờ biển Đà Nẵng – Nha Trang, nào là máy bay tiêm kích Su 30 loại máy bay tiêm kích tối tân và hiện đại nhất trên thế giới bây giờ, nào là 6 tàu ngầm hạng kilo và mới đây nhất là thành lập lực lượng Cảnh sát biển để hỗ trợ cho các anh ngoài tiền tuyến…mà các anh không có niềm tin chiến thắng thì sao mà thắng địch được. Chí ít cũng phải có từ 30-50% chiến thắng mấy anh mới dám đánh chứ? Các ông bảo, chúng tôi sẵn sàng hy sinh tính mạng khi đánh nhau với quân Tàu nhưng chúng tôi biết chắc chắn ta sẽ thua Tàu. Ôi thôi đúng là bộ đội thời bình, máu thì có nhưng lửa thì không. Oải!
Đi Vũng Tàu chưa được 3 ngày tuy rất nản nhưng mình cũng không phí vì khi ngồi với mấy ông lính mình mới hiểu được thực lực giữa ta và Tàu, biết được tinh thần của người lính thời bình, biết được tình hình chiến sự trên biển thời gian này…
Xa Sài Gòn thì nhớ muốn quay về nhưng khi về đến nơi rồi thì mọi chuyện vẫn như cũ, vẫn căn phòng chật chội, vẫn ghế đá nhà hàng xóm bên đường mà đêm đêm mình vẫn hay ngồi một mình…
Rảnh rỗi quá cũng đâm chán, mình quyết định tiếp tục lên đường, lần này thì phải đắn đo thật, đắn đo là bởi không biết nên lên Đà Lạt hay ra Quy Thành thăm lại ‘nhà tù’ năm xưa. Đà Lạt là thành phố ngàn hoa, thành phố lãng mạn, thành phố của tình yêu lên Đà Lạt mà đi có một mình thì kỳ quá nên tạm gác lại, chờ đến khi nào có ‘bạn gái’ cái đã???. Vậy là quyết định ra Quy Thành thăm lại ‘nhà tù’ năm xưa, nơi này cách đây mấy năm về trước mình đã bị giam lỏng mất 4 năm. Bốn năm nếu so với một đời người thì không đáng là bao nhưng bốn năm của tuổi trẻ thì thật là lãng phí, quá lãng phí.
Xe từ Sài Gòn ra Quy Thành cũng chạy mất nữa ngày, đáng tiếc là con ngựa của mình nay ốm yếu quá chứ không thì cũng làm chuyến cho phong trần. Nhớ hôm nào mới ‘ra trại’ mình cùng với nó Sài Gòn thẳng tiến tuyệt nhiên không hứa hẹn gì ở miền Bắc cả, vậy mà nay cũng mấy năm rồi, nhanh thật không biết vài ba năm nữa mình có khác bây giờ không? Mấy năm rồi Quy Thành vẫn vậy, không có gì thay đổi cả, thành phố này đang chết dần chết mòn mất thôi, cũng chỉ tại con người nơi đây nó kỳ tính quá, trầm lặng quá, tính quảng giao rất kém, đã vậy họ lại còn rất tự phụ, giống kiểu ‘cóc ngồi đáy giếng coi trời bằng vung’. Chả thế mà trước đây cha con Nguyễn Nhạc cũng bị chết tức tưởi tại nơi này cũng chỉ vì cái tính cách đó, và cũng may mà mình chỉ bị giam lỏng ở đây có 4 năm thôi chứ thêm vài năm nữa chắc mình toi mất.
Cũng giống như Vũng Tàu nơi đây cũng là thành phố biển, gió mát người thưa rất thanh bình, nó chỉ phù hợp cho các cụ già khi đã hết thời vùng vẫy bốn phương về đây quy ẩn chờ ngày lên thiên đường, chứ tuổi trẻ mà sống ở đây thì thà ‘ra biển mà thắt cổ tự tử’còn hơn hoặc đêm đến ‘đập đầu vào gối cát mà chết quách đi cho rồi’.
Lần này ra đây thì mình không dự định trước là sẽ chơi mấy ngày mà chỉ đơn giản là lúc nào chán thì về. Ngày đầu tiên gặp gỡ ‘bạn tù’, thế là nhậu, mà mình cũng không hiểu cái văn hóa Việt Nam kỳ quặc thật: nhậu là số 1, đâu đâu cũng quán nhậu, quán nhậu nhiều gấp ngàn lần công viên. Ngày thứ hai cũng không khá hơn cũng nhậu nhưng chỉ khác hơn chút đỉnh là về nhà của vợ chồng một người bạn cùng quê chứ không phải lai rai ngoài quán. Ngày thứ ba thì khá hơn tý: café thôi, chắc tụi nó cũng như mình, bất đắc dĩ lâu ngày bạn bè không gặp nên phải nhậu? Hò hét nhau đi nhậu, gom đi gom lại những người sống xung quanh thành Quy dù thế nào thì cũng phải thiếu một vài đứa, mình cũng không trách tụi nó vì bản thân mình cũng không muốn làm phiền bạn bè làm chi. Nhưng đêm thứ ba hét nhau đi café chém gió thì đủ cả, chắc café chém gió mấy đứa con gái hưởng ứng nhiệt tình hơn? Tội nghiệp bọn chúng, đêm đó rủ nhau đi uống café trời lại trở chứng mưa to nhưng đứa nào đứa nấy đều đội trời mà đi cả, có đứa mới lấy chồng và sinh em bé được 4 tháng cũng to mồm: tối này tau sẽ ‘xách chồng cỏng con’ đi uống café với bạn luôn tiện cho thằng nhóc nó ‘ra ràng’ khỏi cái nôi của nó, lâu rồi bạn bè ở ngoài này cũng không gặp nhau.
Đêm café ở Quy Thành cũng là đêm cuối cùng mình kết thúc chuyến lang thang không nhà không cửa, không tình không tiền.
Chuyến đi mình mới chỉ thực hiện được một mục đích là thăm viếng gặp gỡ ‘bạn tù’, ‘quản giáo’, ‘song sắt’…, xem xem mấy năm rồi chúng có gì thay đổi không. Còn dự định thăm đồi Thi Nhân, gặp lại bút lửu Zũkha và đặc biệt thăm lại nhà thờ Công giáo bên sườn Thi Nhân nơi mình sống ẩn dật năm cuối cùng của chốn ‘lao tù’ không thực hiện được. Đơn giản chỉ vì mình nghĩ chắc nó vẫn vậy hoặc là tồi tệ hơn, thôi thì hãy hoản lại chứ nếu không những kỷ niệm của mình về những địa điểm đó sẽ xấu đi thay vì đẹp đẽ như trước kia.
Nhớ những ngày nào cứ chiều chiều cắp chiếc laptop chui tọt vào trong Resort HAGL ngồi trong những căn chòi bên bờ biển giáp đồi Thi Nhân, nơi chỉ giành cho khách VIP tới đây nghĩ dưỡng dài ngày của Resort này. Hồi đó mình cũng 'hơi đẹp trai’ trắng trẻo và mập hơn bây giờ nhiều nhìn trông giống như một business giàu có tới đây nghĩ dưỡng, du lịch nên mấy ông bảo vệ không hề hay biết.
Nhớ những buổi chiều mùa hè đá bóng trên bãi biển khi thủy triều xuống. Nhớ những lúc ngâm mình trên cát mịn từng con sóng vỗ nhè nhẹ vào mang tai thật là dễ chịu.
Nhớ những ngày sống ẩn dật trong nhà thờ Công giáo bên sườn dốc Thi Nhân, nghĩ cũng buồn cười, mình là kẻ ngoại đạo mà giống như một con chiên ngoan đạo cứ cuối tuần cũng nghe Cha giảng kinh như thật, chỉ dở hơi một tý là mình không thuộc và không hiểu được đoạn Thánh kinh nào cả. Mình khá ấn tượng với ông Cha xứ, một ngày ông ‘kéo’ không dưới hai gói Jet. Kinh khủng! Gọi là ông Cha xứ thì hơi quá vì ông còn rất trẻ mới độ ngoài 40 là cùng, nói chuyện với mình toàn xưng mày – tau, mình thì cũng chẳng vừa cũng xưng là anh – em chứ tuyệt nhiên chưa bao giờ gọi ông là Cha như mọi người cả. Những ngày đầu tiên phát hiện ra chốn ẩn dật này, mình đã phải ‘mua chuộc’ ông mấy gói Jet. Mình cứ nhè lúc ông đang ngồi đọc sách hay những lúc ông cho bầy cá trong hồ ăn là mình lân la tới gần làm quen, lâu dần thành ra quen biết. Ấn tượng nhất ở nhà thờ này là bức tượng đức mẹ Maria bằng đá cẩm thạch rất đẹp, xung quanh là hòn non bộ trông rất trữ tình, ngày nào cũng có người tới đây mang theo những bông cúc tinh khiết dâng tặng mẹ. Họ tới đây với một tinh thần rất sùng kính, đại đa số họ là những bà mẹ đang mang bầu tới đây cầu nguyện, cầu xin đức Mẹ hãy phù hộ cho họ và cho những đứa con sắp chào đời của họ được khỏe mạnh bình an.
Ngay sáng hôm sau mình quay lại Sài Gòn vì không còn tâm trạng đâu mà ở lại nữa, đi chơi mà chẳng thoải mái thích thú tý nào, cũng chỉ tại nhớ Sài Gòn, nhớ xóm trọ quá.
Vừa lên xe được một tiếng thì con nhỏ bạn điện hỏi đang ở đâu, mình không dám cầm máy, chết thật trước lúc ra đây mình đã thông báo cho nó, nó bảo đang bận thỉnh giảng trên Kon Tum chiều thứ ba mới về, và mình cũng đã hứa với nó là sẽ đợi nó vậy mà chưa gì mình đã chạy vô Sài Gòn. Chắc nó cũng bực tức và thất vọng về mình lắm?
Thật sự mình cũng không hiểu nổi, đang định tranh thủ thời gian rảnh rỗi đi đây đi đó cho tinh thần sảng khoái vậy mà đi chỉ có đúng một tuần lễ là lại muốn quay lại Sài Gòn. Đi Vũng Tàu được có 3 ngày, đi Quy Thành cũng chỉ được có 4 ngày là chịu không nổi, phải quay về.
Không biết Sài Gòn có sức hút gì ghê gớm đến vậy, chẳng lẽ mình đã phải lòng Sài Gòn, hay đã phải lòng người con gái nào đó ở nơi đây?
Sài Gòn, 18/09/12

Thứ Hai, 17 tháng 9, 2012

Giấc mơ điên rồ

Mấy hôm nay sống khác thường lệ, phải dậy sớm hơn mọi ngày trong khi không thể đi ngủ sớm được, tinh thần luôn trong trạng thái căng thẳng, stress cao độ, tóc tai dựng đứng, mặt mày phờ phạc. Thú thực nếu cứ tiếp tục theo kiểu cách này chắc mình tạm biệt trần gian sớm.
Ba ngày thiếu ngủ trầm trọng, người mệt nhừ, trưa hôm nay ngủ bù được mấy tiếng và khi tỉnh dậy toàn ác mộng, chắc do con người mệt mỏi quá nên mình mới mơ giấc mơ khủng khiếp như vậy?
Tôi đã mơ về người bạn của tôi – một người bạn tri kỉ.
Lâu rồi không ghé nhà hoanhcmul của người anh em, không ghé nhà thăm bố mẹ của người anh em, chưa thực hiện được lời hứa năm nào với người anh em…thực tình xin lỗi người anh em. Nhưng người anh em yên tâm, thachmlh tôi đây đã hứa thì không bao giờ nuốt lời, hãy yên nghĩ và tin tưởng ở bạn.
Nhớ năm nào ngày chúng ta mới quen nhau, mỗi người mỗi tính cách, mỗi số phận nhưng khi chúng ta gặp nhau và chơi với nhau thì chúng ta hiểu nhau đến từ suy nghĩ và hành động, và cả ông bạn họ Ngô đa tình và lãng tử của chúng ta nữa, ba chúng ta tạo thành một thế chân vạc, luôn luôn tương tác, tương hỗ lẫn nhau và cùng phát triển. Mà kể cũng lạ, hễ chúng ta gặp nhau là tranh cãi với nhau, bất kể khi nào và bất kể vấn đề gì. Hồi đó chúng ta cũng hiếu thắng quá, tuổi trẻ mà, nhưng một điều được chúng ta nhận ra là dù tranh cãi gay gắt đến chừng nào thì cuối cùng chúng ta cũng đi đến một thống nhất chung. Và đó cũng là mẫu số chung của cả ba chúng ta, cũng vì thế mà chúng ta rất hiểu con người của nhau. Hồi đó tôi đã mơ tưởng về một ngày tất cả chúng ta đều thành danh, đều viết nên những chương huy hoàng của cuộc sống, chúng ta sẽ cùng nhau cống hiến, cùng nhau dấn thân để đi đến tận cùng của cuộc sống. Bạn còn nhớ không hôm bạn chia tay trở lại vô Nam, chúng ta đã làm một cuộc hành trình mà chúng ta gọi là hành hương về nguồn, hành trình về thăm quê Hồ Chí Minh. Tôi còn nhớ rất rõ, trên đường đi dưới những hàng bằng lăng tím ngắt, chúng ta vừa đi vừa hát, hát những bài ca về tuổi trẻ, và chúng ta đã hứa với nhau là sau này sẽ phải làm được một cái gì đó có ích cho xã hội này, và ngày hôm nay tôi vẫn đang thực hiện điều này, còn bạn? Hồi đó chúng ta vô tư thật, trong túi ba người không có nổi năm ngàn đồng mà vẫn hăm hở đạp xe mấy trăm cây số, lại vừa đi vừa ngêu ngao hát, không biết trời đất là gì. Vâng tôi chỉ xin kể một câu chuyện rất nhỏ trong kho tàng tình bạn của chúng tôi, để trong tôi sống dậy những tình cảm về bạn, để tôi đủ tỉnh táo khi đã kinh qua một giấc mộng dài.
Trưa hôm nay trong giấc ngủ miên man, tôi đã mơ một giấc mơ hảo huyền, giấc mơ về bạn – người anh em nay đã thành người của thiên cổ.
Trong giấc mơ bạn trách móc tôi nhiều quá, mà không, đâu chỉ có dừng lại ở trách móc tôi đâu, chúng ta lại còn đánh nhau nữa chứ. Đúng là cơn ác mộng, ác mộng giữa ban ngày.
Trong giấc mơ tôi biết được bạn đã mất niềm tin vào tôi và tình bạn của chúng ta mãi mãi chấm dứt từ đây bởi vì trong tay bạn lúc đó là cả một ngọn giáo dài, sắc và nhọn đang lăm le nhằm thẳng tôi mà xông tới. Tuy giấc mơ nhưng tôi vẫn còn nhớ mồn một, nhớ từng cử chỉ, từng lời nói, từng hành động của bạn.
Được ông bạn họ Ngô của chúng ta dẫn đường, bạn đã đến thẳng nơi tôi ở không cho tôi một lời giải thích chỉ chăm chăm muốn kết liễu đời tôi chỉ vì một lý do duy nhất: bạn cho rằng tôi đã không tin ở bạn, tôi đã luôn cho rằng bạn đã chết. Thật điên rồ, và thế là bạn quyết sinh tử với tôi, mặc cho tôi luôn cố giải thích là trong blog của bạn tôi đã nói rất nhiều về bạn và tôi nhớ có một bài nào đó tôi đã cho rằng bạn đang thực hiện một sứ mệnh ngầm nào đó. Cho nên bạn mới tạo ra một hiện trường giả nhằm đánh lừa mọi người, và tất cả có một bàn tay vô hình nào đó sắp đặt…Nhưng tuy tôi có cố giải thích thế nào, nói thế nào bạn cũng không chịu nghe, không chịu suy nghĩ lấy một giây, và thế là bạn quyết sinh tử với tôi.
Nơi ở của tôi là một căn chòi nhỏ trên một ngọn thảo nguyên mênh mông cỏ nội, gió thổi lồng lộng, khi ông bạn họ Ngô dẫn bạn tới chòi, tôi vui mừng không xiết muốn chạy tới ôm chầm lấy bạn nhưng lúc đó ngọn giáo nhọn hoắt của bạn lăm lăm trong tay chỉa thẳng về phía trước khiến tôi không thể tiếp cận bạn được. Với mái tóc lãng tử bồng bềnh trong gió và ngọn giáo trong tay trông bạn giống như một Kinh Kha bên nước Tàu ngày nào, lúc đó hai ta như lửa với nước không thể dung hòa. Ngọn giáo của bạn nhằm thẳng con tim tôi đâm tới, tôi lách người gạt giáo sang một bên, bạn lại khua ngọn giáo ngang đầu tôi, tôi cúi xuống né tránh đường đao của bạn, cứ thế chúng ta quần nhau cả mấy tiếng đồng hồ trên thảo nguyên gió lộng. Một điều ngạc nhiên là ông bạn họ Ngô của chúng ta không có một phản ứng gì, tệ thật, điều này làm cho tôi rất bực tức bạn biết không. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng tình bạn của ba chúng ta lại có ngày như thế.
Khi bạn đã thấm mệt, mũi giáo của bạn không còn linh hoạt như trước nữa, từng đường giáo của bạn đều bị tôi bắt bài, tôi đã sử dụng những chiêu thức của Vovinam để hóa giải đường giáo của bạn. Tôi nhớ, đến đúng mũi giáo thứ 108 thì tôi giành được mũi giáo từ tay bạn. Tuy tôi đã hóa giải được ngọn giáo trên tay bạn nhưng đôi mắt của bạn lúc đó giống như hai hòn lửa hừng hực cháy, như muốn thêu cháy cả thảo nguyên mênh mông này.
Và cuối cùng thì bạn cũng bất lực và tôi đã nói cho bạn tất cả những suy nghĩ của tôi về bạn về tình bạn tri kỉ giữa ba chúng ta. Khi những lý lẽ, lập luận của tôi chưa đủ sức thuyết phục bạn thì ông bạn họ Ngô mới chen vào, từng lời góp vô nói vào của tôi và nó cuối cùng thì ngọn lửa trong đôi mắt bạn đã được dập tắt.
Cả ba chúng ta lại tay trong tay quay tròn bên chén rượu nồng, kể cho nhau nghe những thăng trầm trong khoảng thời gian ba người lưu lạc, mất tin tức về nhau. Những kế hoạch sắp tới của chúng ta cũng được đưa ra bàn thảo và đi đến thống nhất chung…
Đó chỉ là một giấc mơ, giấc mơ trưa, mơ về những người bạn của tôi. Trong cuộc sống chúng ta cần phải có bạn, tốt nhất nên có một vài người bạn tri kỉ, tri âm để lúc buồn vui, lúc khó khăn hoạn nạn bạn bè lại bên nhau, sẽ chia cho nhau. Tôi xuất thân từ trong một gia đình bình thường, từ nhỏ sống cùng gia đình cho đến khi lớn lên ra ngoài xã hội, tôi luôn cho rằng tình bạn là vốn quý thứ hai sau gia đình, vợ con. Nay vợ con chưa có thì bạn bè chiếm vị trí số một, sống với bạn bè với một tinh thần hào hiệp, sẵn sàng xả thân vì bạn, chưa bao giờ để bạn bè chịu thiệt vì mình. Tôi còn nhớ năm học phổ thông tôi đã từng tự hào rằng, tôi có rất nhiều bạn, và những người bạn đó của tôi nếu liên hiệp lại có thể lật đổ được cả một nội các của Chính phủ, có thể thay đổi được cả một thể chế chế nhà nước??? Bây giờ nghĩ lại thấy niềm tự hào của tôi hơi thái quá, nhưng nếu ví tỉnh Hà Tĩnh quê tôi là một nước Việt Nam thu nhỏ thì điều đó hoàn toàn có thể.


Sài Gòn, trưa 17/09/12

Note: Thật đáng buồn cho bạn, cho tôi, ngôi nhà của bạn hoanhcmul trên yahoo nay không còn nữa, đợt yahoo nâng cấp vừa rồi vì tôi không biết được mật khẩu của bạn nên đành ngậm ngùi để yahoo niêm phong nhà bạn vậy. Nhưng bạn yên tâm những gì bạn để lại trên đó tôi đã kịp save về laptop rồi, khi nào có điều kiện tôi sẽ xây lại ngôi nhà cho bạn. Đây cũng là lời hứa của tôi với bạn nhưng tôi chưa thực hiện được, hy vọng rằng tôi sẽ sơm hoàn thành công việc này. Ok. Chúc bạn yên giấc ngủ ngàn thu.

Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2012

Xin hãy khóc cho tôi


Tôi không hiểu tại vì sao tôi lại như vậy? Từ khi sinh ra và lớn lên đến giờ tôi có rơi vào hoàn cảnh khốn khổ như thế này đâu? Tôi đang chạy trốn? Không tôi không yếu đuối như vậy, chẳng qua đây là cú vấp ngã đau thôi, tôi không còn lựa chọn nào khác nên đành như vậy. Tôi luôn tự nhủ sống trong đời cần có bản lĩnh, cần có niềm tin tuyệt đối vào bản thân và vào những người xung quanh mình. Biết là vậy nhưng đôi khi trong một phút giây nào đó tôi lại bị chùn bước, chẳng hạn như phút giây này, ngồi một mình trên căn góc nhỏ khi trời đã sang canh trong đầu tôi lại ẩn hiện nhiều suy nghĩ không đâu. Đúng là trong cuộc sống của mỗi con người ai cũng tồn tại những ‘vùng mờ’ nhất định, vẫn biết những ‘vùng mờ’ đó nó là không tốt nhưng chúng ta sống không thể không có nó. Vẫn phải chấp nhận nó giống như trong con người ta ai ai cũng có hai phần: ác và thiện song song tồn tại, và điều quan trọng là chúng ta phải biết để cho những ‘vùng mờ’ nó luôn luôn ẩn khuất đâu đó trong con người của ta mà thôi.
Hiện tại tôi đang thất bại toàn diện, mà cũng không hiểu tại sao năm nào cũng vậy cứ rơi vào tháng 7 âm lịch hằng năm là bản thân tôi lại xảy ra những chuyện không hay, nằm ngoài dự tính. Hình như tất cả đã nằm ngoài tầm kiểm soát của bản thân, con người tôi bây giờ nó giống như một tập đoàn tài chính nào đó làm ăn thua lỗ dẫn đến mất khả năng thanh toán vậy. Vâng hiện tại tôi đang mất khả năng làm chủ bản thân mình, tôi đang tự để cho con người tôi rơi tự do trong một khoảng không bao la vô định. Tôi thấy tôi gần giống với hình ảnh anh chàng Đônkihote ngày nào. Anh chàng Đônki luôn tôn thờ một lý tưởng cao đẹp là luôn mong muốn xây dựng một xã hội không còn bóng dáng của cái ác và anh ta liên tục chiến đấu chống lại cái ác, nhưng một điều ngớ ngẩn là anh chàng lại cho rằng những chiếc cối xay gió là kẻ ác và anh cần phải trừ khử nó. Anh ta đánh nhau với cối xay gió cho đến khi mình bị thương, đuối sức nhưng anh ta không hề ngã lòng mà coi đó như những thử thách đương nhiên trên bước đường hành hiệp. Trong những lần vấp ngã đó, trong giấc mơ anh ta lại mơ về nàng công nương xinh đẹp mà mình đã thầm yêu trộm nhớ để mà tự vấn an lòng mình, để mà tiếp thêm sức mạnh cho mình vào cuộc chiến đấu trường chinh tiếp theo.
Tôi một con người gầy còm, cưỡi trên mình con ngựa sắt ốm yếu rong ruỗi từ Bắc chí Nam chinh chiến với một mong muốn xây dựng một cuộc sống mới tốt đẹp hơn. Nhưng cuộc chinh chiến đó đang gặp phải những kẻ địch vô hình vô cùng nguy hiểm và tưởng chừng như cả người lẫn ngựa đang muốn chùn chân? Nhưng không tôi cũng cho rằng đây là điều đương nhiên trong cuộc sống và mình cẫn phải vượt qua nó. Nhưng hiện tại tôi đang thất bại thực sự, và cũng giống như anh chàng Đônki ngày nào, khi thất bại ê chề trong bước đường chinh chiến và trong những giấc mơ anh đều mơ về nàng công nương xinh đẹp mà anh đã gặp trên đường.
Nhớ năm nào, tôi cũng một mình một ngựa rong ruỗi dọc theo dải đất hình chữ S nhỏ hẹp nhưng tràn niềm kiêu hảnh. Từ Hà Nội vào đến Sài Gòn không một tỉnh thành nào mà tôi chưa đặt chân tới, ôi một thời oanh liệt.
Và nay thì xin hãy khóc cho tôi, người chiến binh tuyệt vọng.
Sài Gòn, 15/09/12

Thứ Sáu, 31 tháng 8, 2012

Từng lời tà dương từng lời mộ đạo

"Từng lời tà dương, tường lời mộ đạo", thú thực tôi không hiểu câu này muốn nói gì nhưng tôi thấy nó phù hợp với tôi lúc này. Hôm nay đi ngủ sớm và 3h sáng là đã dậy rồi, con người mình là vậy một đêm không bao giờ ngủ quá 5h đồng hồ, nếu đi ngủ sớm thì sẽ dậy sớm và ngược lại, miễn sao là đủ 5h/ngày. Đêm này cũng vậy 8-9h tối đi ngủ và 3h thì không thể ngủ tiếp được, vì tránh cho những suy nghĩ tiêu cực xuất hiện trong đầu mình tỉnh giấc, không biết làm gì mở laptop ra nghe mấy đoạn hội thoại Anh ngữ giết thời gian.
Đã từ lâu tôi học được thói quen không cố ngủ nướng, tỉnh giấc là dậy ngay không ậm ờ cà kê trên giường được, bởi vì tôi sợ, sợ khi mình đã tỉnh giấc nếu không dậy ngay chắc chắn đầu mình sẽ có những suy nghĩ tiêu cực. Nếu không dậy ngay thì cũng phải nghe một bản nhạc hay radio gì gì đó chứ tuyệt nhiên không để cho đầu óc thư thái được.
Bản tính tôi là vậy, con người tôi là vậy, từ lâu tôi đã cố sống thu mình lại, sống khổ hạnh với mình, tôi muốn tôi là một tấm gương cho nhiều người noi theo học tập? Nhưng tôi tuyệt nhiên không muốn con người chúng ta sống khổ hạnh, tôi muốn con người ta sinh ra và lớn lên có được một cuộc sống hài hòa, mọi người có đủ điều kiện phát huy hết năng lực bản thân, sản sinh ra những sản phẩm có ích cho tất cả mọi người. Cuộc sống đó là việc mỗi một cá nhân phát huy hết tiềm năng của mình để làm những việc có ích cho xã hội. Tôi biết tạo hóa đã tạo ra mỗi một sinh linh, mỗi một con người cụ thể và ở mỗi một con người đó họ sẽ có một năng lực riêng, một năng khiếu riêng không ai giống ai, có điều là ở họ có phát huy được những thứ trời cho đó không và phát huy đến mức độ nào. Tôi tin là đến một ngày nào đó xã hội sẽ đáp ứng được những nhu cầu này.
Để đạt đến xã hội như vậy chắc chúng ta cần đến cả ngàn năm nữa chứ như bây giờ thì tôi thấy chúng ta còn lâu một đạt đến đỉnh điểm ấy được. Cũng từ rất lâu tôi mơ ước bản thân mình và tất cả mọi người đều được theo đuổi giấc mơ, theo đuổi lý tưởng sống ở đời, nhưng thường thì ở đời con người chúng ta không được như ý. Thường thì chúng ta ai cũng có mơ ước riêng cho bản thân nhưng khi bước vào đời thì có rất nhiều rào cản không cho phép chúng ta thực hiện những giấc mơ và hoài bảo đó.

Thất bại toàn tập

Đang hý hửng thì bị dội một gáo nước lạnh vào mặt, thật bực bội, không biết ta có nuốt nổi cục tức này vô bụng được nữa không biết. Thôi bỏ qua ta cũng thường không trách trẻ con mà, cần phải độ lượng với người thì mới mong người độ lượng cho ta được.
Công việc bắt đầu trãi qua một chu kỳ khó khăn nữa rồi, thời gian hạnh phúc không được là bao, bản thân ta cũng không thích mình sống nhàn rỗi quá vì nhàn rỗi sẽ sinh ra nhiều tật xấu. Ta là con người của công việc vì thế ta tin là mình sẽ vượt qua được khó khăn này.

Thú thực ta thực sự chưa yêu đương bao giờ nên ta chưa có kinh nghiệm trong việc làm chủ con tim của mình, phải nói rằng yêu thực sự mệt mỏi, nó chiếm hết tâm trí thì giờ của ta. Mấy ngày ta có học được một thói quen cực kỳ xấu là tâm trí thường lởn vởn đâu đâu, rất mất tập trung, đúng là mất thì giờ quá, ta đang thực sự mâu thuẫn với bản thân, ta đang dối lòng mình thì phải. Nhưng không ta luôn là ta, không bận tâm đến những chuyện không đâu, ta phải thay đổi mới được, ta sẽ cố gắng sống giống như trước đây, vô tư lự không tình yêu tình báo gì cả nó thoải mái hơn, sống giống như ta đã từng sống. Hehe.
Mới có mấy ngày mà mệt hết cả người, ngày nào cũng như ngày nào tư tưởng cứ để đâu đâu, đi đâu làm gì cũng muốn về sớm, ngồi học cũng vậy đầu cứ treo lơ lững trên trần nhà, tình trạng này mà kéo dài chắc ta hỏng mất, hỏng từ những thứ vụn vặt đến những vấn đề lớn lao.
Thật không thể tin được. Tại sao mình lại thế? Tuổi đã lớn rồi chứ mình đâu còn trẻ con nữa đâu. Hay thật. Từ nay ta sẽ không như vậy nữa và ta vẫn là ta như năm nào. Hum.
Cuộc sống vẫn vậy và ta vẫn vậy. Con người ta sống tôn thờ sự thực dụng, nhưng cũng tôn thờ sự lãng mạn, thực tế nhưng rất lãng mạn. Vậy mà mấy hôm nay ta quên mất quy tắc thực dụng mà thay vào đó là sự lãng mạn lấn lướt. Đó là một sai lầm lớn của bản thân.
Thôi không tự trách mình nữa, ta tự nhận ra lỗi của mình rồi thì ta ắt có cách để vượt qua được, có gì đâu, chỉ đơn giản vậy thôi.
Hôm nay là ngày nghỉ của tuần đầu tiên trong công ty mới, sáng dậy sớm tính chạy loanh quanh một vòng cho đời nó tươi tỉnh nhưng cuối cùng cũng không thực hiện được. Sáng nay tuy không đi làm nhưng anh em trong công ty mới hẹn nhau uống café và bàn kế hoạch cho chương trình mới và sau đó là một buổi party tại Phú Nhuận. Tự nhiên ta thấy rất hào hứng trong cái tập thể này, hy vọng nó sẽ là một bến đổ dài lâu của mình…


Cuộc sống đầy cạm bẫy

Thú thật tôi cũng không nhận ra những việc mình làm là đúng hay sai, mà sai thì mức độ nghiêm trọng của nó như thế nào, và ảnh hưởng đến những người khác ra sao? Đúng là xét ở một khía cạnh nào đó thì mình cũng có sai thật nhưng không đến mức như mình nghĩ, dù sao thì mình cũng thực hiện được những gì mình muốn vì thế cho nên cũng đỡ áy náy bản thân, tuy nhiên nhiều khi mình cũng phải vắt óc suy nghĩ để làm sao không ảnh hưởng đến những người tốt ở xung quanh mình.
Đúng vậy xung quanh ta bên cạnh những người xấu còn có khá nhiều người tốt, họ là số ít trong đám đông nhưng lại chiếm một phần rất quan trọng trong cuộc sống của chúng ta. Vì thế dù làm gì đi nữa thì chúng ta cũng không được làm ảnh hưởng đến họ, nhất là đến uy tín của họ. Trong công việc niềm tin là rất quan trọng, một khi ta đánh mất niềm tin thì rất khó để thực hiện công việc. Trong công việc cấp dưới phải phục tùng cấp trên tránh không được làm mất lòng cấp trên.
Nếu suy nghĩ thật kỹ thì hậu quả những việc mình làm ngày hôm nay cũng đâu có đến nỗi tệ, làm cái gì mình cũng đắn đo suy xét kỹ càng. Mình biết làm như vậy là rất mất lòng người khác nhưng không làm như vậy thì người khác sẽ ăn hiếp mình, làm hại mình mãi mãi, lần này đến lần khác và mình rất khó dứt ra, thà một lần dứt điểm để rồi sau đó chúng ta dễ ăn nói với nhau còn hơn là để ấm ức trong lòng. Tuy trong cuộc sống chúng ta không thể không tránh khỏi mâu thuẫn nhưng ta nên nhớ rằng nên hạn chế mâu thuẫn đến mức tối đa thì vẫn tốt hơn cho cả hai và cho cả tập thể.
Các cụ xưa đã bảo phải biết “chọn bạn mà chơi” vì thế mình cũng phải cẩn thận, trong xã hội này bạn tốt thì ít mà bạn xấu thì nhiều và ta cần phải đề phòng. Mà cũng phải nói thật ta đây cũng đâu có phải là đứa dễ bắt nạt đâu, tuy nhìn mặt hơi hiền, nhưng thực tình không thì không như thế?. Tôi đây không ăn hiếp ai thì thôi chứ không có chuyện người khác ăn hiếp tôi được. Nhưng xã hội này đang đầy rẫy kẻ lưu manh và ta phải thật sự cẩn thận kẻo không sẽ phải mắc lừa người ta ngay thôi, và ta cũng đừng có tự cao tự đại khoác lác trước anh em bạn bè, điều đó chẳng tốt cho ta chút nào cả. Phải biết cẩn thận giữ mình, 'biết mình biết ta trăm trận trăm thắng', sống phải khoan dung, độ lượng, bình tĩnh, tự tin vào bản thân, biết phán đoán tình hình, biết suy xét ngọn ngành, phân tích đúng sai, ai hay ai dở…để từ đó đưa ra những hành động chính xác và tránh làm tổn thương đến người khác.
Kinh nghiệm sống là điều rất quan trọng và ta phải cố gắng học hỏi, dù ở bất cứ đâu, và ở bất cứ cương vị nào. Ta phải cố gắng học hỏi mọi người xung quanh, “trong ba người cùng đi sẽ có một người là thầy của ta” nhưng tôi nghĩ trong ba người đó mỗi họ sẽ có một mặt nào đó sẽ là thầy của ta đáng để cho ta học hỏi. Nhưng phải cẩn thận ta phải biết học cái hay của người gạt bỏ cái dở của họ để từ đó từ từ tích lũy kiến thức cho mình.

Thời gian như gió cuốn mây trôi

Biết viết gì đây, tình cảm mà con giành cho Cha là trên hết, Cha là tất cả của đời con. Hôm nay nghe thơ của một em nhỏ viết về người cha đã mất của mình con thật sự xúc động, con cũng ước gì mình cũng biết làm thơ để viết về cha mình, con sẽ giành cho Cha những lời đẹp nhất, những lời yêu thương nhất.
Mỗi một ngày con đều thấm hết nổi vất vả khó khăn mà Cha đã trải qua, mỗi một ngày con lại học được những bài học mới, biết được cái mới, con hy vọng sau này con sẽ trở thành một con người như Cha từng mong muốn?.
Cha ơi con cũng không hiểu tại sao số phận con lại long đong như thế này, có rất nhiều cơ hội đến với con nhưng tất cả đều không thành hiện thực, nếu những cơ hội đó thật sự đến với con thì chắc chắn con sẽ nắm lấy nó và phát triển nó. Con biết trong cuộc đời của một con người cơ hội thật sự không có nhiều và nếu ai không biết nắm bắt nó thì sẽ hối hận suốt đời, con sẽ nắm bắt lấy tất cả các cơ hội mà cuộc đời tạo ra cho con, con hy vọng số phận sẽ không phụ bạc con.
Con biết, biết rất rõ lẽ thường của tạo hóa, quy luật của cuộc sống, quy luật của con người, và con nghĩ chỉ có những người biết rõ quy luật đó thì mới có thể trở thành một vĩ nhân được. Nhiều lúc con nghĩ hình như mình hơi mộng tưởng, hơi không tưởng, hơi khùng, hơi điên với đời nhưng cha à, con biết và con rất tin vào bản thân, rồi số phận sẽ mĩm cười với con thôi.
Hai mươi mốt tuổi con đã không còn cha, con cũng không rõ là lúc ông nội mất cha bao nhiêu tuổi nhưng con nghĩ lúc đó cha cũng lớn tuổi hơn con bây giờ, con đang nghĩ rằng trời muốn giao cho mình trọng trách lớn lao nên ông trời đang thử con, trời thử lòng người đó thôi. Nhân loại này rồi sẽ đi đâu về đâu, thế giới này chắc sẽ thay đổi lớn trong nay mai thôi mà.
Thế giới này rồi sẽ ra sao, nhân loại sẽ đi về đâu khi mà những bất công trong xã hội đang hiện hữu trước mắt con, con biết những triết lý của Mác không sai nhưng nó không hoàn toàn đúng, cụ thể là trong thời đại này. Càng nghiên cứu nhiều về triết học Mác và so sánh với tương quan của thời đại ngày nay nó khác xa nhau nhiều lắm, có thể những gì Mác nói ra nó sẽ bay theo lời nói của Mác như lời nói thoảng qua.
Và đó là một điều tất yếu để tên tuổi của kẻ hậu sinh vượt qua Mác trong thế kỷ này và vài thiên niên kỷ về sau khi mà trên trái đất này không con những chướng tai gai mắt của xã hội nữa.
Nhiều lúc ngẫm nghĩ thấy cuộc đời của mỗi con người sao lại ngắn ngủi quá, Cha ơi con sợ rằng sự nghiệp của con chưa thành trong thế chẻ tre gió cuốn con lại không được cống hiến nhiều cho nhân loại nữa. Cha hãy đi theo con và chỉ dẫn cho con để con bớt phải lầm đường lạc lối trong cuộc đời này.

Thứ Năm, 30 tháng 8, 2012

Một góc nhìn về tôn giáo

            Hôm nay người mệt nhừ, công việc cuối tháng dồn dập quá cộng thêm việc nhà mình có thêm thành viên mới khiến mình thở không ra hơi, vậy mà khi mở laptop ra đọc mấy dòng tin tức trong ngày khiến mình không thể đi ngủ sớm được. Đặc biệt là tin về nhà tài phiệt Lê Hùng Dũng vừa bị khai trừ khỏi Đảng khỏi điếc gì đó, điều này đồng nghĩa với việc ông này vào khám là chỉ trong nay mai thôi, và tin thứ hai là việc hành trình kêu oan của gia đình và thân nhân 17 Thanh niên Công Giáo và Tin Lành thuộc Giáo phận Vinh ra tận Văn phòng Chính phủ gửi thỉnh nguyện thư…
            Chiều nay thành viên mới nhà mình mới từ Bv Từ Dũ về và mình đã có sẵn hàng tá dự định cho nó: nào là việc đặt tên cho nó, rồi chuyện làm giấy khai sinh,…bao nhiêu vấn đề tưởng rất đơn giản nhưng thực ra lại rất phức tạp. Mình đang muốn nó lớn lên phải chọn lấy một tôn giáo nào đó để mà làm tin vì mình nghĩ đơn giản sống cần có niềm tin.
            Gia đình mình mấy đời nay có theo một tôn giáo nào đâu nên đây là một vấn đề rất nan giải, mà thú thực mình cũng không muốn ép buộc nó phải theo tôn giáo này mà không theo tôn giáo kia và ngược lại. Mình muốn sau này lớn lên nó sẽ tự lựa chọn lấy vì đây là một thuộc tính của tôn giáo, không ép buộc ai cả theo hay không theo là tùy ở mỗi người, nói đúng ra là tùy tâm, tất cả đều bộc phát trong tâm mà ra cả.
            Nhà mình tuy chính thức không theo một tôn giáo chính thống nào nhưng thực chất cũng như rất nhiều gia đình Việt Nam khác đều chịu ảnh hưởng trực tiếp và nặng nề của Đạo Nho – Lão - Phật. Những phong tục tập quán lễ nghi của các tôn giáo này hàng năm vẫn được thực hiện một cách bất thành văn và mình cũng không phải là ngoại lệ. Và đặc biệt hơn thời gian này Đại Lễ Vu Lan báo hiếu đang được tiến hành trên khắp đất nước hình chữ S này. Ở quê vào ngày này dòng họ mình cũng thường tổ chức tế lễ gọi là Lễ tết Trung Nguyên rằm tháng Bảy mà theo phong tục gọi là ngày xá tội vong nhân, ngày cúng cô hồn với mong muốn tạ ơn thần linh đã cho chúng sinh có được một mùa màng bội thu và ngày mà tất cả chúng ta đều cúng tế với mong muốn tất cả những linh hồn đã chết chưa được siêu thoát sớm được siêu thoát để về với cõi Tiên, cõi Phật. Có thể nói đây là ngày lễ lớn thứ hai sau lễ Tết Nguyên Đán trong năm, nó cũng giống như những người theo Thiên Chúa Giáo và Tin Lành Giáo, họ cũng có hai ngày lễ lớn nhất trong năm là Lễ Noel và Lễ Phục Sinh (xin thứ lỗi với những ai đang là tín đồ của Thiên chúa giáo và Tin Lành giáo nếu như tôi nói sai?). Vào những ngày này mấy năm trước khi còn đang ở quê mình tất bật với việc quét dọn, sửa sang lại hương án, bày biện hương hoa ngũ quả cho việc tế lễ nhà thờ đặc biệt là những năm sau khi Cha mình không còn thì đây là trách nhiệm của mình.
            Cũng vì là người trong cuộc nên mình biết được hiện tại trong các ngày lễ lớn của dòng tộc vẫn đang tồn tại rất nhiều ‘hủ tục’ mà đáng ra chúng phải được khai tử từ lâu rồi, và chắc chắn sau này đến thế hệ mình thì những hủ tục đó sẽ được cho vào ‘hũ’ (nếu như mình trở về quê sinh sống). Nhưng hiện tại thì việc trở về quê sinh sống đối với mình nó nghe có vẻ như mơ hồ quá, với lại cũng gần 10 năm rồi mình xa nhà nên những suy nghĩ của mình về các lễ nghi phong tục nó không còn sâu đậm như trước nữa. Bây giờ mình giống như một kẻ ‘vô đạo’ vậy, mà nói đúng ra mình ‘vô đạo’ là nhầm to mà chính xác là mình đang là con chiên của sự tổng hợp các đạo giáo lớn trên thế giới vì thỉnh thoảng mình vẫn thầm Cảm ơn Thượng đế đã cho mình có được như ngày hôm nay, mà thú thực Thượng đế ở đây mình cũng không cắt nghĩa được là ai nhưng mình vẫn tin rằng đó là một đấng tối cao nào đó vẫn luôn đi theo và ủng hộ mình cùng với hàng tỷ con chiên, hàng tỷ chúng sinh trên cõi sống này.
            Ở đây xin được quay lại mục đích của mình viết bài này là nhằm vào vấn đề tự do tín ngưỡng tôn giáo, một vấn đề rất tế nhị trong chế độ hiện tại của đất nước mình. Như trên có trích dẫn vấn đề gia đình và thân nhân 17 TNCG&TL ra tận Hà Nội đã gửi thỉnh nguyện thư lên các cấp lãnh đạo cao nhất của đất nước này để nói lên nỗi oan khuất của con em họ, điều đó cho thấy mức độ nghiêm trọng của vấn đề không chỉ dừng lại ở vấn đề tự do tín ngưỡng tôn giáo đơn thuần.
            Đoàn gia đình và thân nhân 17 TNCG&TL ấy đã được đón nhận những tấm lòng từ ái của các Cha đáng kính như Đức Giám Mục Giuse Ngô Quang Kiệt, Cộng đoàn Châu Sơn, Đức Giám Mục Phao lô Nguyễn Thái Hợp, Cha Lưu Ngọc Quỳnh, Linh mục nhạc sĩ Xuân Đường, các Tu sĩ dòng Chúa Cứu Thế, cộng đoàn Giáo xứ Thái Hà và đông đảo những con người thiện chí khác…Bên cạnh đó họ còn được tiếp sức thêm bởi các dân oan khác vừa bị mất đất trong các vụ kiện tụng trong thời gian vừa qua mà báo chí trong nước đã tốn không biết bao nhiêu giấy mực để đưa tin.
            Cách đây đúng ba ngày cũng đã có đến 13 tổ chức NGO gửi thư phản kháng trực tiếp đến Thủ tướng Việt Nam trong đó có một số tổ chức uy tín trên thế giới như tổ chức Human Rights Watch (HRW), tổ chức Công Giáo Hành động chống sự hành hạ (ACAT France)…ở đây chúng ta nên lưu ý là các tổ chức này đã gửi thư tới trực tiếp Thủ tướng đương nhiệm Việt Nam, ngoài ra còn có hàng trăm cá nhân có uy tín và tên tuổi trên thế giới cũng bày tỏ sự phản đối đối với cách làm của chính quyền hiện tại…
            Tất cả những vấn đề đó cho chúng ta thấy rằng vấn đề Tôn giáo đang là một vấn đề rất lớn trong chế độ này. Ở đất nước tôi hiện có đến 5 tôn giáo lớn đang tồn tại và phát triển và được chính quyền tạo mọi điều kiện thuận lợi để tất cả mọi người được quyền tự do tín ngưỡng. Năm tôn giáo đó phải kể đến Phật giáo, Thiên Chúa giáo, Tin Lành giáo, Cao Đài giáo, Hòa Hỏa giáo và Hồi giáo. Trong đó Phật giáo được du nhập vào Việt Nam sớm nhất, cách đây cũng hàng mấy thế kỷ, còn Thiên Chúa giáo và Tin Lành giáo thì mới chỉ du nhập cách đây ba thế kỷ nhưng hiện nay những tôn giáo này đang có sự phát triển mạnh mẽ trên khắp mọi miền đất nước. Cao Đài và Hòa Hảo thì được sinh ra trên chính đất nước này, đây là hai đạo giáo có nguồn gốc từ Phật giáo nhưng đã được cải biên theo một số phong tục nhất định của vùng đất Tây Nam Bộ, còn Đạo Hồi thì chỉ có một bộ phận nhỏ người dân tộc Chăm tín ngưỡng. Phải khẳng định rằng trong tất cả các đạo giáo đó thì đạo nào cũng tốt, cũng mang ý nghĩa tích cực cả, tất cả đều hướng thiện.
            Cũng chính vì tất cả đều hướng thiện nên hiện tại mình không biết nên chọn tôn giáo nào cho phù hợp với thằng nhóc nhà mình. Có lẽ sau này khi nó lớn lên mình sẽ dẫn nó đi Nhà thờ, nhưng hiện tại đang phân vân là không biết nên đi nhà thờ Thiên Chúa giáo hay Tin Lành giáo. Hiện tại trên đất nước mình vẫn đang còn một bộ phận nhỏ người đang có suy nghĩ không tốt về hai tôn giáo này. Điều này là hoàn toàn duy ý chí và cổ hủ. Còn nhớ hồi ở quê, xã mình có có đến hai xóm đạo, xóm mình ở nằm giữa hai xóm đạo đó, vì thế mình vẫn thường hay chơi với tụi con em có đạo, nên cũng có biết đôi chút về những suy nghĩ của họ. Hồi đó ở quê mình nghèo lắm, những năm của thập niên 90 đại đa số những gia đình theo đạo họ đều sinh rất nhiều, không có nhà nào dưới 6 người con (nhà mình cũng giống họ điểm này), ruộng nương thì không có nhiều, họ chủ yếu là đánh cá dọc bờ sông, và buôn bán những con tôm con tép mà họ cất được. Con cái họ khi lớn lên lập gia đình bố mẹ không có tiền cho con ra ở riêng nên đành sắm lấy cho vợ chồng trẻ một chiếc thuyền để họ có thể kiếm cá đổi cơm…Đại đa số bạn bè hồi nhỏ của mình bên công giáo đều nghỉ học sớm, họ chỉ học hết cấp 1 là phải theo bố mẹ kiếm cơm rồi vì thế mà sau này lớn lên bọn chúng trưởng thành rất sớm, không phải như mình. Nhưng trong những năm gần đây mỗi khi trở về quê hương, mình chứng kiến sự đổi thay rất nhanh chóng trong hai xóm đạo đó. Nhà cửa, đường sá rất đàng hoàng sạch sẽ, con em họ nay cũng học hành đến nơi đến chốn, có rất nhiều đứa cũng đã vào đại học. Nếu trước đây so sánh giữa xóm đạo với xóm mình nó chênh lệch bao nhiêu thì nay hoàn toàn ngược lại. Điều này mình cũng đem ra hỏi mấy thằng bạn con nhà theo đạo hồi tiểu học nhưng bọn chúng chỉ biết cười và nói đùa rằng vì nhà họ sinh nhiều người nên mỗi người kiếm một ít gộp lại là có thể xây được nhà, sắm được cái này cái nọ. Nhìn sự đổi thay trong gia đình những người có đạo mình thấy những người không có đạo cần phải học hỏi cách kiếm tiền, cách làm kinh tế của họ. Hình như ánh sáng của Giêsu đã chiếu rọi vào họ đưa họ bước vào thế giới văn minh.
            Nhưng một điều lạ là tại sao trên đất nước này vẫn còn một số nơi nào đó vẫn còn cảnh chính quyền hành hung nhũng nhiễu con em giáo họ. Phải chăng chính quyền nên xem lại cách hành xử của mình và bà con giáo họ cũng nên coi lại xem những gì mình làm có sai không và sai thì sai ở chỗ nào để mình sửa. Nói lại chuyện gia đình và thân nhân của 17 TNCG&TL ra Hà Nội kêu oan cho con em họ ta thấy nền chính trị Việt Nam đang dần mất sự ổn định? Ở đây tôi không bàn đến sự đúng sai của họ nhưng tôi thấy họ có được sự ủng hộ rất lớn từ nhiều cá nhân và tổ chức khắp nơi trên thế giới thì chúng ta tin rằng những thỉnh nguyện và yêu cầu của họ sẽ sớm thành hiện thực. Xin Giêsu hãy tiếp tục chiếu rọi ánh sáng đến cho họ, chỉ dẫn cho họ đường đi nước bước để tránh phải những sai lầm không đáng có đến với họ.
            Sài Gòn, 30/08/12

Thứ Ba, 28 tháng 8, 2012

Nhiều suy nghĩ không đâu?

Như mọi hôm 19h45 đi làm và đi học về, cửa khóa không ai ở nhà. Ông hàng xóm thợ hồ gọi lại làm vài ly chia tay ông về Bình Thuận. Mình nổi hứng cũng làm vài ly, xưa nay mình ít uống rượu thỉnh thoảng làm vài lon bia thôi.
21h tạm biệt ông hàng xóm, lại chia tay một con người nữa mình gặp trên đời này, trở về phòng trong tình trạng trong người có hơi men, không dám tắm rữa gì cả, thèm nói chuyện với ai đó, lọ mọ mò sang nhà thằng Mít con ông hàng xóm chơi. Mục đích cho dạ bớt hơi men, khi có hơi men trong người thì con người ta thèm được nói chuyện với ai đó và mình cũng không phải ngoại lệ.
10h35 đứa em gái hốt hoảng chạy sang gọi về vì chị chuyển dạ. Lúc đó trong người hơi men vẫn còn. Chết tiệt.
23h30 taxi đỗ trước cổng Bv Từ Dũ và sự hồi hộp lo lắng trong tôi thực sự bắt đầu.
Cả đêm không ngủ, vật vờ ghế đá hành lang bệnh viện chờ đón thành viên mới trong gia đình.
4h35 vỡ ào hạnh phúc khi nghe tiếng oa oa của nó. Tôi vội vàng thông báo cho tất cả mọi thành viên khác trong gia đình biết tin mừng đó. Nhìn khuôn mặt thằng nhok tôi thấy thương và hạnh phúc vô ngàn, một tình thương bao la vô bờ bến trào dâng trong tôi. Tôi tự hứa với nó, tự hứa với tôi sẽ giành trọn tất cả những gì tốt đẹp nhất mang đến cho nó, mong sao khỏa lấp phần nào sự thiếu thốn tình cảm ở nó và mong sao khi lớn lên nó luôn tự tin trong cuộc sống.
7h tạm biệt thằng nhok tôi rời Từ Dũ tới công ty. Chỉ có mấy phút xe máy từ Từ Dũ tới công ty mà sao trong đầu tôi nảy sinh nhiều suy nghĩ dữ vậy. Hôm nay là ngày đầu tiên ở công ty mới tôi đi làm sớm như vậy.
Tạt vô cây xăng trên đường Paster đổ 70 ngàn là đầy bình như mọi hôm, nhưng hôm nay sao quái lạ 70 ngàn chỉ được hơn nữa bình. Vừa đi vừa nghĩ chắc chỉ 2 lý do: Một là cây xăng ăn gian và lần sau nên tránh nó, hai là kim báo xăng xe mình có vấn đề. Và sự thật là sai bét, giờ xem tin tức mới biết xăng đã lên 23.700 đồng/lít. Chiết tiệt. Bão giá, khủng hoảng kinh tế trầm trọng đã thực sự gõ cửa từng người dân Việt Nam?
8h30 công ty có cuộc họp khẩn cấp. Chuẩn bị có sự thay đổi nhân sự lớn, sắp tới sẽ có kẻ ở người đi. Mình đang trong tâm trạng ngáp ngủ cộng với việc ngày hôm qua không kịp tắm rữa gì cả nên khi ngồi dưới điều hòa thấy rất khó chịu nên không chấp. Mặc kệ các anh em khác đứng ngồi không yên?
16h30 về đến phòng tranh thủ tắm rữa nhanh để vô lại Từ Dũ. Tắm xong tự nhiên người nóng phừng, cứ nghĩ mình bị ốm nên bảo đứa em gái đi thay.
21h55 tỉnh dậy mới biết mình đã ngủ lúc nào không hay. Chán ngắt.
23h giờ tại xóm trọ tự nhiên vắng heo không một bóng người. Ra ghế đá nhà hàng xóm nơi mình vẫn hay ngồi suy tư một tý, mới 23h giờ mà đường không một bóng người, trong đầu mình đặt câu hỏi: Tại sao người dân ở đây học đi ngủ sớm thế? không khác gì ở quê mình.
Ngồi một tý trở về phòng thấy buồn, phòng trọ mình hình như là vào giờ này không khi nào vắng vẻ đến thế. Bên ngoài đã vậy vô phòng lại không khác gì cả, quanh đi quẩn lại không biết làm gì, tự nhiên mình có cảm giác thèm được nói chuyện với ai đó. Nhưng giờ này đâu còn ai thức?
24h mở mạng ra xem tin tức như mọi hôm, nhưng quái lạ nay thực sự không có tâm trạng đó.
1h50 lại buồn, bực bội trong người và viết những dòng ngớ ngẩn này.
Hy vọng ngày mai đọc lại nó mình không chết vì mắc cười!

Sài Gòn, 28/08/2012

Thứ Bảy, 7 tháng 7, 2012

Số 7 số tâm linh

Tháng 7 trong tôi luôn là một tháng với đầy nỗi lo lắng, bồn chồn, có thể nói đó là một tháng đen đũi nhất đối với tôi, mỗi khi đến tháng 7 là chắc chắn sẽ có chuyện gì lại xảy ra rồi.
Không biết từ khi nào mà tôi thấy sợ con số 7, con số của xúi quẫy, đen đũi…và tôi cũng không biết tại sao mình lại có những suy nghĩ duy tâm đến mức như vậy nữa, duy tâm đến mức cực đoan. Tháng 7 cũng là tháng tôi phải có nhiều nỗi lo nhất, ngày 15 là lễ Trung Nguyên, 19 giỗ Cha, 27 giỗ Ông…mà tôi lại là con trai trưởng trong gia đình. Bao nhiêu thứ phải lo, nếu như mình ở nhà thì không vấn đề gì nhưng đằng này mình lại phải đi học, nay lại phải đi làm xa nhà…lo là lo vậy thôi chứ mình có làm được gì đâu chỉ là điện thoại về bảo mẹ làm thế này, chú bác làm thế kia thôi. Mỗi khi đến những ngày cúng giỗ như thế là mình không làm gì được ngoài hai chữ lo lắng, chỉ mong sao công việc trôi qua nhanh chóng và suôn sẽ là mừng lắm rồi, tuy xa nhà nhưng toàn sợ ở nhà xảy ra chuyện gì đó không hay với đại gia đình. Mỗi khi gọi điện về nhà là mình lại phải suy nghĩ tại sao lại như thế này, như thế kia mà không phải là như thế này thế kia…
Số 7 đã ám ảnh suốt cuộc đời tôi chăng, được rồi từ nay ta sẽ lấy số làm con số may mắn cho mình, phải lấy nó làm thần tượng mới được. Bởi vì đã đen rồi thì cho nó đen luôn, người ta bảo lấy độc trị độc mà. Ha ha ha, nay phải làm sao cho con số 7 luôn luôn thường trực trong đầu mới được phải biến niềm vui thành nỗi buồn, biến đen thành đỏ, xui thành hên…mới được. Tính ta là thế mà, đời ta chẳng ngán cái gì cả. hum.
Sài Gòn, 7/7/12

Thứ Hai, 25 tháng 6, 2012

Viết theo dòng suy nghĩ

           Đêm ta nghe tình khúc Trịnh Công Sơn sao tự nhiên lắng lại. Đã từ lâu ta đã thích nghe nhạc Trịnh, nhưng bẳng đi một thời gian ta không còn có sở thích đó nữa và bây giờ sở thích đó lại ùa về trong ta. Những ca từ lắng đọng, những âm thanh vang vọng cứ như đâu đây trong tâm hồn ta vậy.
             Tôi phức tạp.
           Đúng vậy. Tâm hồn tôi, suy nghĩ tôi, tư tưởng tôi từ lâu đã là một mớ bòng bong rồi. Thật lạ lúc thì tôi thế này lúc thì thế kia không biết đường nào mà lần. Tính cách tôi là vậy, thú thật tôi không hiểu nổi tôi nữa. Năm tháng cứ thế trôi đi và không biết đến khi nào tôi định hình được tư tưởng của mình. Ngày hôm nay là đúng tròn 2 năm tôi định cư tại vùng đất này, không biết 2 năm nữa tôi sẽ phát triển đến đâu hay là vẫn vậy? Đời là thế lên voi xuống chó không nói trước được điều gì. Hai năm rồi và bây giờ mình vẫn vậy không khá hơn tý nào, vẫn vườn không nhà trống, tiền không, tình không, bạn bè không,…tất cả vẫn là con số không tròn tròn. Đặt chân vô Sài Gòn từ hai bàn tay không cứ nghĩ vài năm nữa cơ ngơi mình sẽ khá hơn lên rất nhiều nhưng vẫn vậy, tay không, chân không không có gì cả.
        Có lẻ phải chờ đến lúc nào tôi gột bỏ được sự phức tạp trong con người tôi thì khi đó tôi mới khác tôi bây giờ.
        Ngày hôm qua tôi vui mừng nhận ra con tim mình đã khẽ rung động nhưng ngày hôm nay thì nó lại tắt ngấm không còn một sợi tơ vương nào nữa hết. Tôi luôn phải sống trong sự giả dối, sự dấu diếm bản thân, nhiều lúc tôi không dám đối mặt với sự thật bản thân mình nữa. Ở đời cuộc sống của tôi là sự khổ hạnh, tôi không mong mọi người sống giống tôi nhưng tôi cho đó là lẽ sống của mình. Vì tôi nghĩ chỉ có sống trong sự khắc khổ thì mới có thể nuôi dưỡng được ý chí, khát vọng thay đổi, nuôi dưỡng được tâm hồn luôn luôn cầu tiến, luôn hướng tới tương lai.
        Hồi xưa cũng vậy và bây giờ cũng vậy, thường thì tôi ít suy nghĩ về vấn đề tình yêu và hạnh phúc của bản thân nhưng nhiều lúc nghĩ lại thấy mình sống cũng hơi quá với bản thân, vì hãy lo cho thân mình cái đã mới có điều kiện lo cho người khác được chứ? Nhưng với cách sống cách nghĩ theo kiểu ‘vác tù và hàng tổng’ nên thường là sống cho người khác chứ không phải sống cho bản thân.
 Âu đó cũng là ý trời vậy.
 Không biết có phải mình sống thiếu định kiến hay không về vấn đề tình yêu khác giới không mà đến bây giờ vẫn chưa ‘độc lập’ được trong suy nghĩ về vấn đề này. Có lẽ đây là vấn đề xương nhất của đời mình chăng? Hồi còn đi học mình cũng hay rung động con tim lắm nhưng khổ nổi là không bền được, được dăm ba hôm là tắt tịt không còn cảm giác nữa.
Chết. Rõ khổ.
Những người làm cho mình nhớ thì nhiều mà tuyệt đại đa số những người đó ban đầu mình không có một chút tơ vương gì cả, chỉ là do trong đám bạn của mình cứ khen người này, đánh giá người kia được…thế là mình cũng thử, thử xem có được không? Đơn giản chỉ là nghe theo số đông ca khen nên mình mới thử chứ thực sự hình như chưa có một ai làm mình ‘chết lâm sàng’ thực sự.
Đến bây giờ cũng vậy dù cũng qua rồi cái tuổi lãng mạn, mộng mơ nhưng cái tính cách dở dở đó của mình thì vẫn không mất đi đâu cả. Đang yên đang lành, rất bình yên thanh thản không vấn vương tình trường vậy mà khi ngồi tám café với mấy đứa bạn nghe bọn chúng ‘nổ’ cô bé này, con bé nọ được, xinh, duyên…thế là mình lại thử.
Biết nàng cũng từ lâu rồi thế nhưng tôi biết nàng thì cũng như tôi biết hàng trăm con người hàng ngày gặp vậy, không có một cảm xúc, hay một ấn tượng gì. Nghe tụi nó nổ về cô bé này như thế này thế nọ làm tôi cũng thấy tò mò, mà cái tính tò mò của mình có lẽ nó cũng là một cái tính xấu, khó bỏ. Gặp nàng thì nhiều nhưng không có cảm xúc và cũng không mấy khi chào hỏi thế nhưng vì tính tò mò muốn biết có đúng như những gì mình nghe được hay không thế là ‘thử bắt chuyện coi sao’. Và chỉ nói chuyện với nàng có mấy tiếng đồng hồ thôi nhưng cũng làm cho mình ‘tỉnh giấc’ sau mấy năm ngủ dài. Điều đó làm mình rất hân hoan vì hình như trái tim mình không phải là không biết rung động, không còn cảm giác yêu đương, chắc có lẻ mình cũng là con người như bao con người bình thường khác, cũng rung động, cũng yêu thương… Nhưng niềm hân hoan đó cũng chẳng được mấy ngày, chẳng hiểu sao được mấy ngày là tim mình lại tắt ngấm và không còn tơ vương gì nữa và quay lại trạng thái ‘bình thường’ như bao năm nay mình vẫn vậy.
Và tôi là vậy, vẫn vậy. Tâm trạng luôn thay đổi theo từng khoảnh khắc, thay đổi nhiều khi nó quá đột ngột mà bản thân không hề cắt nghĩa được…thật điên rồ!
         Tôi bị điên! Nhưng điên một chút với đời thì có sao đâu? Nhưng ở đây thì tôi lại điên nhiều quá, không phương cứu chữa.
         Điên thật là điên! Không biết từ lúc nào đầu óc tôi bị nhiễm lối suy nghĩ điên rồ và mơ hồ đến vậy. Lúc thì thế này lúc lại thế kia không biết lần mò thế nào, bó tay.

Thứ Tư, 20 tháng 6, 2012

Những người tôi gặp

Cuộc sống này rồi sẽ trôi về đâu khi những con người với những số phận cùng cực trong xã hội lại phải đối mặt với vô vàn rủi ro trong cuộc sống.
Tôi mơ một ngày không còn bất cứ ai phải chịu cảnh bất hạnh trên trái đất này. Tôi biết khó khăn rồi cũng sẽ qua đối với họ nhưng sao hiện tại cuộc sống này lại bất hạnh với họ đến thế. Cả cuộc đời họ có lẽ là chuỗi những tháng năm vất vả mưu sinh, để được sinh tồn họ đã phải lao động cật lực, phải làm tất cả mọi việc miễn là kiếm ra tiền để nuôi sống họ và gia đình. Và với tôi họ là tất cả, cuộc sống của tôi là vì họ, tôi nguyện suốt đời vì họ vì những số phận bi đát trong xã hội này. 
Cầu Chúa hãy ban phước lành đến cho họ trong những giai đoạn gian khó này!
Cả cuộc đời họ vất vả ngược xuôi để sinh tồn và trong cuộc sống thì luôn luôn có quy luật của nó. Trong những tháng ngày gian lao vất vả ngược xuôi kiếm tiền nuôi thân và nuôi dưỡng ước mơ sau này, họ đã gặp nhau và đến với nhau để xây dựng một trang mới của cuộc đời. Trời cũng thường ít khi phụ lòng người, và họ cũng đã có với nhau đứa con đầu lòng, niềm vui như nhân lên nhiều lần đối với đời của họ và cũng từ niềm vui hân hoan đó là cả những nỗi lo về sau này cho con cái họ. Không biết rồi những đứa con của họ có được bằng bạn bằng bè hơn bố mẹ nó không?
Thấm thoắt đó mà cũng đã 3 năm đứa con của họ cũng đã lớn và đã đến tuổi đi học, và cũng bắt đầu từ đây những lo toan cuộc sống của họ lại thêm bộn bề. Họ làm lụng để nuôi con cũng đã đủ khổ lắm rồi nay đứa con của họ cũng cần được đến trường như bao đứa trẻ khác và họ cũng chưa biết tính như thế nào khi điều kiện sống của họ càng ngày càng đi xuống. Nhiều lúc họ đã cãi vã nhau và nguyên nhân chính cũng vì cuộc sống của họ quá là vất vả, thiếu tiền, thiếu mọi thứ…và đó cũng là bi kịch của họ.
Những lần họ cãi vã nhau là những lần lòng tôi lại nhói đau, bao nhiêu câu hỏi ẩn hiện trong đầu tôi không biết rồi con cái họ có được hơn họ hay không? Và quan trọng là có được như những đứa trẻ cùng lứa của cháu hay không? 
Xin Thượng đế hãy đến bên họ, đừng bỏ rơi họ những lúc như thế này!
Và rồi thời gian cũng qua nhanh, đứa con thứ hai của họ cũng sắp chào đời và lần này thì khác lần trước rất nhiều, bao nhiêu tiền tích cóp được từ trước đến giờ họ đã tiêu hết vì thời gian gần đây họ bị thất nghiệp không có thu nhập bù đắp vào chi tiêu hàng ngày và bắt buộc họ phải tìm hướng đi khác cho cuộc sống. Qua rất nhiều tranh cãi cuối cùng họ cũng có được thống nhất chung: về quê sinh con và đồng nghĩa với việc trở lại nơi họ được sinh ra và sẽ bắt đầu một cuộc sống mới, bắt đầu lại từ đầu.
Ánh sáng của niềm tin xin hãy đi cùng với họ!
Nhiều lần nhìn đứa con ngoan của họ chơi một mình trong căn phòng nhỏ bé lòng tôi lại nảy sinh cảm xúc: thật tội đứa trẻ, giờ này đáng ra nó phải được chơi với những đứa trẻ khác ở trường hoặc chí ít là một vài đứa trẻ cùng trang lứa khác ở một nơi nào đó sạch sẽ và tràn ngập đồ chơi chứ không phải quẩn quanh bên căn phòng chật chội và nhơ nhớp ấy được. Có lần tôi bắt gặp ánh mắt của cháu nhìn đám trẻ con hàng xóm chơi với nhau, cầm trong tay những con búp bê, những khẩu súng nhựa hay đang tập tễnh bên chiếc xe đạp nhựa mà thấy thương cháu vô cùng. Chắc trong lúc đó cháu cũng sẽ có cùng suy nghĩ với tôi ước gì ‘mình’ được chơi với mấy đứa nhỏ ấy với những đồ chơi ấy! Đó có lẽ là ước mơ xa xỉ của cháu và cả của tôi nữa vì những đứa trẻ ấy là con nhà giàu bố mẹ nó đều là người thành phố và họ không thiếu một thứ gì cả huống hồ là mấy thứ đồ chơi trẻ con ấy.
Và chiều nay gia đình họ đã về quê. Họ về thật. Tôi mừng cho họ nhưng cũng lo cho họ, không biết về quê họ có tốt hơn ở trong này không? Hy vọng rằng họ về với quê hương và quê hương sẵn sàng chào đón họ. 
Chiều nay chở họ ra bắt xe về Bắc tôi không dám nhìn thẳng vào ánh mắt họ và cũng không dám nói chuyện với họ nhiều.
Nước mắt tôi đã rơi vì họ vì hoàn cảnh khó khăn của họ nhưng rất may là họ không biết vì họ ngồi sau xe của tôi. Thôi tạm biệt họ tạm biệt những con người những số phận mà tôi gặp trong xã hội này.
Trái tim tôi sẽ luôn đi cùng họ tới tận cùng những ngõ ngách của cuộc sống này.
                                                                                         Sài Gòn, 06/2012

Thứ Bảy, 5 tháng 5, 2012

Khó hiểu quá

Hôm qua đi làm về mắc mưa ướt như chuột lột, tối thức xem trận tứ kết thứ 2 Euro 2012 và thế là hôm nay bị mệt. Bực thế không biết, thanh niên gì đâu mà chưa ra gió đã mệt, nhiều lúc mình cũng ngán cái thân mình lắm.
Sáng nay dậy muộn, lũi thũi mò lên công ty trong tâm trạng đói ngủ trầm trọng chỉ mong sao họp cho nhanh để về ngủ bù. May mà hôm nay xếp có việc nên thoáng tý là mình chuồn thẳng về phòng, mọi khi thì cũng làm tăng café sáng với anh em nhưng nay thì chịu. Công ty hiện tại mình làm nó nằm gần bờ kè Nhiêu Lộc vì thế mà giá café ở đây rẻ hợp với túi tiền của mình lúc này. Bờ kè Nhiêu Lộc đang trong quá trình hoàn thiện thi công nên công trường vẫn còn ngổn ngang gạch đá nhưng xem chừng đây sẽ là một nơi lý tưởng cho dân thành phố có chỗ chơi sau này. Mình vẫn rất ấn tượng với con kênh này, hy vọng dự án sớm được hoàn thành.
Về đến phòng là ngủ, nướng một giấc no, 3 giờ chiều mới thức nhưng ối trời ơi cái mũi mình tịt cứng không thở được, hóa ra ngủ cả ngày mắt thì nhắm nhưng mồm thì há hết cỡ để thở. Tỉnh giấc trong sự trập trùng của tâm trạng, mở điện thoại ra xem tin tức xem hôm nay có gì mới không và giật mình mới biết hôm nay là ngày 5 tháng 5 – Tết Đoan Ngọ. Chết thật những ngày như vậy mà mình cũng quên được mới lạ trước đây mình có bao giờ như vậy đâu, những ngày quan trọng trong năm mình đều nhớ rất rõ vậy mà? Phải chăng cuộc sống xô bồ ở cái chốn phồn hoa này đã giết chết tâm hồn của mình, giết chết trí nhớ mình, ký ức mình.
Thật không thể tin nổi mình nữa mình đang tự dối lòng mình, không thật với lòng mình, mình đang đóng kịch giữa cuộc đời này. Sống như vậy có thực là cuộc sống như mình từng suy nghĩ và rêu rao không, chắc là không rồi.
Đang định điện về cho mẹ xem ở nhà mẹ có chuẩn bị gì cho ngày hôm nay không nhưng rồi lại thôi, chắc giờ này mẹ đang phải còng lưng ngoài đồng dưới cái nắng nóng 40 độ của gió Lào. Nghĩ đến quê nhà, đến mẹ già, đến nội là mình lại nhớ, lại thương, thương cho mọi người và thương cho nhân dân mình và cả bản thân mình nữa.
Nhớ những năm nào cũng vào ngày này ở làng quê mình nhà nào cũng như nhà nào, tùy điều kiện từng gia đình mà làm lễ to hay nhỏ. Gia đình nào khá giả thì mâm xôi con gà hay vịt xáo măng, xôi đậu…nhà mình thì không bao giờ được sang như vậy, thường thì mẹ mình chỉ nấu cơm nếp thôi, năm nào khá hơn tý thì trộn thêm ít lạc gọi là cơm nếp lạc và như vậy đối với mình và cả nhà thì đó cũng là những ngày hạnh phúc. Mình nhớ có năm nào lúa quê mình được mùa, vào ngày này Cha mình bảo Mẹ mình đi chợ mua ít đồ về cúng Mồng và đó cũng là năm duy nhất vào ngày Mồng 5 tháng 5 nhà mình có món vịt xáo măng. Cũng theo trí nhớ của mình thì đó cũng là năm cuối cùng, năm duy nhất nhà mình ăn ngày mồng đông đủ cả nhà. Ăn mồng xong thì cũng là lúc mùa màng kết thúc hai chị gái đầu khăn gói vào nam làm công nhân và từ đó đến giờ chưa chưa bao giờ nhà mình đông đủ cả. Mỗi năm cứ dịp Tết đến là hai chị của mình cứ thay nhau về, năm thì chị đầu về và sang năm thì chị thứ hai về, chứ không bao giờ hai chị cùng về một lúc, thậm chí có năm cả hai chị đều không về, bởi thân đi làm công nhân khổ lắm, quanh năm làm quần quật vậy chứ về quê mấy ngày tết là không còn gì nữa, nghĩ mà khổ. Và bây giờ thì điều kiện có khá hơn nhưng gia đình mình mãi mãi không thể đông đủ được nữa vì Cha không còn nữa.
Hồi đó nhà mình nghèo lắm (bây giờ cũng chỉ khá hơn chút đỉnh) Cha mình là người nổi tiếng sống nghiêm khắc và tiết kiệm, hàng ngày Ông làm hùng hục và chi tiêu thì rất khắc khổ, mỗi năm may lắm mẹ mình mới mua thịt cá một hai lần và chủ yếu là những ngày nhà có khách hay có Giỗ. Ngày mồng trong khi hàng xóm mổ gà mổ vịt thì nhà mình duy nhất chỉ món cơm nếp và như thế là cũng đủ lắm rồi. Rất hạnh phúc.
Cũng vì được xuất thân trong một gia đình như vậy và đặc biệt mình bị ảnh hưởng rất lớn từ Cha nên bây giờ mình tự nhận thấy có nhiều điểm mình rất giống ông và mình rất hạnh phúc vì điều này. Rất tiếc là Cha mình mất quá sớm và mất bởi một căn bệnh quái ác nên ông không có một lời trăn trối nào để lại cho mình cả và mình rất hối hận vì điều này. Mỗi lúc nghĩ về ông là mình lại thương ông vô hạn và hối hận vô cùng nhưng biết làm sao được, sự đời mà.
Viết đến đây thì tịt không viết được nữa tự dưng sống mũi cay xè và đôi má lạnh ngắt, đưa tay lên má mới biết nước mắt mình đang rơi vì nhớ quê nhà. 
Sài Gòn, 5/5/2012 (AL)