Cuộc đời tôi bảy nổi ba chìm lênh đênh vô định, là một kẻ xem thường tiền bạc
nhưng khi bước vào đời thì tiền bạc đã làm cho tôi không còn tâm trí đâu mà
tính đến những chuyện khác. Tiền bạc đã bào mòn tư tưởng tôi. Nhiều lúc tôi tự
nhủ giá như nhà mình giàu có hoặc khá giả tí về mặt tài chính thì có lẽ mình sẽ
phát triển hơn bây giờ hàng ngàn lần chứ không phải như thế này.
Sinh ra trong một gia
đình bình thường như bao gia đình khác cùng quê hương thế nhưng trong cái gia
đình bình thường ấy là sự giáo dục cực kỳ nghiêm khắc của người cha và sự tận
tâm thương yêu của người mẹ đã tạo ra tôi, vừa có cái tính khí nóng nảy, quyết
đoán của cha lại vừa có tình thương yêu của mẹ, sự cảm thông giữa con người với
con người đã tạo ra tôi một con người phức tạp.
Nhiều lúc tôi tự hỏi phải
chăng mình quá ngây thơ, mộng tưởng? ngây thơ sao được, mộng tưởng sao được khi
gia đình phải trải qua nhiều sóng gió, lao đao.
Từ nhỏ đã sớm biết sống
độc lập, biết mơ tưởng những luồng sinh khí lạ, lớn lên những thứ đó càng gặm
nhấm tâm hồn tôi. Và cho đến tận hôm nay cuộc sống mưu sinh đã lấy đi của tôi
tất cả, không biết những điều ước, những mơ tưởng của mình có trở thành hiện
thực hay không.
Từ nhỏ tôi đã từng suýt
chết trong gang tấc đến nỗi dân làng đã chuẩn bị sẵn quan tài cho tôi, vì thế
khi lớn lên tôi càng xem thường cái chết. Có lẽ đời tôi chỉ có thể chết một lần
đó thôi, thế nhưng tôi vẫn sống và vì thế càng sống tôi càng ngạo mạn, cho rằng
tôi không phải chỉ riêng cha mẹ tôi sinh ra mà sinh ra tôi chính là làng
xóm tôi, quê hương tôi, tổ quốc đất nước tôi, và tôi cần phải làm được nhiều
việc có ích hơn báo đáp lại công ơn sinh thành của đất mẹ. Và đó cũng nguyên
nhân dẫn đến tôi mắc căn bệnh mơ tưởng dẫn đến tưởng chừng như không tưởng.
Cho đến hôm nay là sang
tuần thứ hai bị thất nghiệp, ăn rồi suốt ngày nghĩ vẫn vơ, lung tung, không
biết nên làm gì, may mà vẫn giữ được công việc làm thêm chứ nếu không thì cũng
không biết sống ra sao nữa. Hy vọng rằng công việc này nó sẽ kéo dài thêm một
thời gian nữa để tôi còn có chút hy vọng vào ngày mai, hy vọng vào sự thay đổi
nào đấy sẽ đến với tôi.
Hơn một tuần nếm mùi thất
nghiệp làm tôi ngán ngẩm vô cùng, ngán đến mức không muốn tìm kiếm công việc
khác mặc cho thời gian không còn nhiều, mặc cho thời gian cứ chầm chậm trôi.
Ngán ngẩm đến mức nợ nần chồng chất, lời nói mất giá trị, uy tín không còn, bạn
bè ngày càng rời xa…
Hy vọng rằng ngày mai
thức giấc tôi sẽ đón nhận một luồng gió mới, một luồng không khí may mắn trong
lành êm ả sẽ đến bên tôi.
Cũng trong thời gian thất
nghiệp đó tôi đã làm được một công việc mà tôi cho rằng còn quan trọng hơn cả
công việc kiếm tiền, đó là việc tới nhà thằng bạn thân, gặp gỡ nói chuyện an ủi
bố mẹ nó, thắp nén nhang lên bàn thờ, lên mộ nó, tìm hiểu về nguyên nhân vì sao
nó lại chọn con đường đó mà không bằng con đường khác. Khi đang ngồi viết những
dòng này thì cái công việc mà tôi cho rằng vô cùng quan trọng ấy đã được thực
hiện cách đây vài tiếng đồng hồ. Tôi đã vượt qua trên 100km, chạy ròng rã mấy
tiếng đồng hồ để tìm đến nhà người bạn thân nay đã không còn và khi ra về tôi
đã bị cơn mưa nặng hạt của trời Định Quán làm cho toàn thân ướt sũng. Và công
việc quan trọng thứ hai là kiếm tiền, ngày mai thì tôi phải đi kiếm tiền vì tôi
cần phải sống, cần phải tồn tại, sống không chỉ vì tôi mà vì những người sống
quanh tôi trên cõi này.
Hy vọng rằng sau khi thực
hiện được công việc thứ nhất thì công việc thứ hai tôi sẽ hoàn thành một cách
xuất sắc.
Thôi mệt quá rồi đôi mắt
không cho phép tôi viết tiếp nữa, phải ngủ thôi đi ngủ sớm để dậy sớm đón ngày
mới với nhiều may mắn sẽ đến với tôi.