Chú thân mến!
Giờ anh đang ngồi ở trường Đại học Kỹ thuật Công nghệ thành phố Hồ Chí Minh tranh thủ thời gian nghỉ trưa.
Chú biết không ngồi đây nhìn mấy đứa sinh viên tuổi cũng ngang tuổi chú đó, những cô cậu năm nhất năm hai nhìn mặt còn rất non nớt, và thư sinh...anh lại nghĩ tới chú, nghĩ tới quê nhà dấu yêu của chúng ta.
Các cô cậu sinh viên ở đây nhìn còn non lắm chú à, nếu so với chú thì bọn chúng còn kém chú vài tuổi vì độ non nớt thơ ngây, chứ không như chú. Tuy chú chưa ra xã hội nhiều nhưng anh đánh giá chú rất cao về khả năng từng trải, sự hiểu đời, hiểu người và biết mình. Anh biết anh em mình nếu so với thiên hạ thì đang còn thua kém nhiều mặt nhưng xét ở một vài khía cạnh nào đó thì anh cũng có thể tự hào rằng thiên hạ còn phải học chung ta nhiều, mà đặc biệt là chú đó.
Nếu như gia đình mình có điều kiện tý thì anh cũng cho chú đi học Cao đẳng rồi. Cao đẳng Quản trị kinh doanh - trường ĐH kỹ thuật công nghệ chứ đúng không? đáng lẽ trong số những anh chàng sinh viên này phải có chú ở đó...nhưng thôi chú à, thời gian vẫn còn dài, chúng ta vẫn còn nhiều cơ hội, như anh đây chẳng hạn, anh vẫn đang chờ cơ hội đến với mình thôi.
Cũng may mắn là trong thời gian này có chú ở nhà anh mới tạm thời yên tâm chứ không thì không biết anh phải xoay xở thế nào cho phải đạo làm con.
Tình hình mưa bão như chú thông báo và như tv dự báo cho đến thời điểm này thì anh đã hoàn toàn an tâm rồi.
HÀ TĨNH mình còn nghèo lắm, chúng ta lại phải thường xuyên gánh chịu những trận lụt, những cơn bão lớn như vừa rồi đó. Thời gian sắp tới chắc chắn rằng cuộc sống của nhân dân chúng ta sẽ còn khó khăn hơn nhiều. Và anh cũng hy vọng từ trong muôn vàn khó khăn đó người dân chúng ta sẽ đùm bọc nhau hơn, đoàn kết hơn, sẽ ngày càng xuất hiện nhiều tấm gương anh hùng nghĩa hiệp hơn nữa.
Hãy cố gắng lên chú nhé, thời gian và cơ hội để cho anh và chú và tất cả chúng ta vẫn còn rất nhiều. Ngày nào anh nói với chú là cuộc sống này không chờ đợi chúng ta đâu, chúng ta phải tích cực nỗ lực trong từng công việc hằng ngày cũng như trong từng suy nghĩ và hành động của chúng ta.
Từ miền nam xa xôi, anh gửi lời hỏi thăm ân cần nhất tới bà con quê nhà, cầu mong cho chúng ta sớm khắc phục hậu quả của cơn bão lịch sử, khôi phục lại sản xuất và phải luôn luôn có một niềm tin tuyệt đối vào ngày mai, vào tương lai tươi sáng của chúng ta, của thế hệ trẻ.
Đến bây giờ và có lẽ về sau này nữa anh luôn ghi nhớ một điều rằng: đất cằn mới cho quả ngọt, đất nghèo sẽ sản sinh ra những anh hùng hào kiệt.
Anh hy vọng rằng từ trong rốn lũ khó khăn đó chú cũng phải thường xuyên tu dưỡng tinh thần đừng có mảng chơi, lơ là mà quên đi nhiệm vụ chính của mình.
Nhìn những gương mặt non nớt của lũ sinh viên ở đây trong lòng anh lại trào dâng một tình cảm mãnh liệt dành cho chú. Có lẽ thứ tình cảm này không thể đánh đổi được bằng bất cứ giá nào và không thể viết hết thành lời.
Dù trong bất cứ hoàn cảnh nào quê nhà vẫn nằm trong trái tim anh, nơi đó có những người thân thương nhất mà trời đã cho anh để anh hướng về.
NGHÌN TRÙNG XA AI CÒN VẤN VƯƠNG QUÊ NHÀ
Quê nhà sẽ là nơi để cho ta nhớ về, để cho ta tiến bước. Mỗi công việc mỗi suy nghĩ của ta đều hướng về quê nhà. Rồi một ngày nào đó ta sẽ làm được gì đó vì quê nhà.