Tổng số lượt xem trang

Thứ Ba, 15 tháng 12, 2009

Suy ngẫm

Quy nhơn, ngày 15 tháng 12 năm 2009, một buổi chiều muộn tại Nhà hàng Hoàng Hậu - Ghềnh Ráng.
Hôm nay quả là một ngày đặc biệt đối với tôi, đang mãi miết ngồi học bỗng có một người bạn nhỏ tới viếng thăm và cuộc đối thoại của tôi bắt đầu.
Tôi không nghĩ đứa trẻ dễ thương ấy lại có cá tính mạnh mẽ như vậy nó vượt quá tuổi của nó. Xưng "tui" với "ông" dễ sợ đúng là dân Bình Định thứ thiệt, không lạc vào đâu, lại còn đòi đuổi tôi ra khỏi chổ tôi đang ngồi với lý do ba nó làm quản lý ở đây và nó có quyền đối với tất cả mọi người, với tôi cũng không là ngoại lệ.
Theo như lời nhận xét của nó đối với tôi thì tôi là một thằng "mất dạy" ăn mặc nhếch nhác, chân cẳng thì lem luốc, …đại thể là lôi thôi lếch thếch không ra người ngợm gì cả. Nghe lời nhận xét của nó mà tôi thấy phải nhìn lại mình quả đúng như vậy thật, trông người tôi hôm nay thật thảm hại, áo quần không được tươm tất chỉn chu như mọi hôm, trong lúc chân đang còn dùng bôi thuốc và tai hại thay thuốc bôi chân nó lại có màu đỏ giống y như máu người vậy…
Đây quả là một bài học cho tôi, tôi nhìn lên cô bé lại nghĩ về tương lai của mình và của nó, tương lai của thế hệ trẻ Việt Nam thế kỷ 21. Xã hội đang ngày càng phát triển, những đứa trẻ này cần phải được giáo dục một cách tốt nhất để nó có thể theo kịp xu hướng của thời đại, nếu không Việt Nam sẽ tụt hâu.
Đó là điều làm tôi băn khoăn nhất. Tôi hy vọng rằng xã hội sẽ thay đổi hơn nữa tạo điều kiện cho con người phát triển hơn nữa chứ như thế này là chưa đủ.

Thứ Ba, 1 tháng 12, 2009

Đường xa nghĩ nổi một mình mà đau

       Sinh thời Cha tôi đã từng nói với tôi rằng: “con học rồi đi được đâu thì đi nếu không thì về cày ruộng với cha”. Tôi còn nhớ rất rõ lúc đó tôi đang còn học năm nhất của đại học, bây giờ tôi đã là sinh viên năm thứ 4 rồi, chỉ còn hơn 5 tháng nữa là ra trường và bắt đầu một cuộc sống mới.
Thế nhưng hiện giờ tôi vẫn chưa có được một nơi làm nào hứa hẹn cả, tôi thường nói đùa với mấy đứa bạn khi họ hỏi là khi tốt nghiệp xong tính làm đâu? tôi nói rằng có lẽ vào Sài Gòn làm công nhân thôi. Mà cũng phải vậy thôi, lúc Cha tôi còn sống ông đã nói với tôi như trên tôi đã dẫn, tôi thấy lời nói đó của cha tôi sao bây giờ nó đúng đến vậy, ít ra là đối với tôi lúc này.
Tôi đang tính nếu về quê xin việc thì dù quen hay không ít nhất anh cũng phải mất từ 50 đến 100 triệu thì gia đình tôi không biết kiếm đâu ra số tiền lớn đến như vậy, vào sài gòn làm công nhân đó là lựa chọn cuối cùng và chắc suất nhất đối với tôi bây giờ. Hehe…
Thật là bi thảm phải không chúng ta? một đất nước xã hội chủ nghĩa tất cả vì mọi người mà trên 80% sinh viên ra trường không có việc làm hoặc nếu có thì cũng phải làm trái nghề mình được đào tạo. Đó là một chuyện nghe rất bình thường nhưng ngẫm cho kỹ thì thật là một chuyện đau lòng cho cả thế hệ chúng ta hôm nay.
Sài gòn là vùng đất hứa, vùng đất cho chúng tôi miếng cơm manh áo khi hết chổ đi tức là khi tới đường cùng của sự nghiệp. Vì thế mà có câu nói “Sài Gòn đất chật người đông, một mét vuông chín thằng kẻ cắp”. Thật là đau lòng khi có thông tin từ những cuộc điều tra kiểu như vậy.
Trước đây tôi là một người tuyệt đối tin vào chính quyền, vào chế độ vì trong sách vở chế độ này chúng ta có được là đổ cả mồ hôi và nước mắt của cha ông ta. Thế nhưng khi đã lớn lên bước vào đường đời tôi mới hiểu ra một điều rằng những gì chúng ta được học trên sách vở so với những gì chúng ta chứng kiến thực mới là điều đáng buồn. Xã hội ngày càng phát triển, đó là một mặt của nhiều vấn đề, trong mấy năm gần đây đồng tiền liên tục mất giá, nền kinh tế theo các báo cáo thì liên tục tăng trưởng và người dân mất đất, chi phí nông nghiệp tăng cao, học phí cho con em họ tăng chóng mặt, giá hạt thóc không thay đổi là bao? cộng với dịch lợn, dịch gà năm này qua năm khác…khổ muôn vàn khổ.
Thế đấy nhà nước xã hội chủ nghĩa này là vậy đó là sinh viên năm cuối của một trường đại học nhưng tôi thấy bi quan quá vào khả năng sau khi ra trường của mình một là sợ năng lực thực của mình không đáp ứng được nhu cầu công việc hai là phí xin việc quá cao đó là chưa tính đến các chuyện khác…Không biết đi đâu và về đâu? Sinh viên bế tắc, đào tạo quá thiên về lý thuyết thực hành không có, ra trường không biết làm gì tất cả phải được đào tạo lại. Thật không thể hiểu nổi chúng ta đang đi đâu và về đâu nữa, thực trạng này không biết đến bao giờ mới thay đổi được.
Quy Nhơn, 12/2009

Chủ Nhật, 15 tháng 11, 2009

Trãi lòng

Đang ngồi nghe thánh chém
Thấy nhảm nhí vô cùng
Chợt tin nhà ập đến
Mẹ già lại ngã bệnh
Lòng lại thấy bất an
Tự mình lại hỏi mình
Mình có quá lắm không
Học làm chi cho lắm
Rồi chỉ khổ Mẹ thôi
Vội lao nhanh về nhà
Gọi cô em gái đến
Lòng dặn dò đủ chuyện
Mẹ là của chúng ta
Cha thì nay không còn
Chúng ta phải luôn nhớ
Giữ trọn đạo hiếu con
Anh là người chịu chính
Em cũng phải có phần
Thu xếp về chăm mẹ
Ít nhất phải hai tuần
Để rồi anh tính tiếp.
      ****    ****
Đến giờ không ngủ được
Trong đầu cứ lởn vởn
“Nên từ hay nên tiếp”
Đã mười năm xa Mẹ
Nay thấy cần phải về
Tuy vẫn rất tiếc nuối
Vì chí lớn chưa thành
Đem chuyện đàm với bạn
Bạn cứ nói tốt tốt
Vinh là miền đất hứa
Cứ về rồi hãy tính
Trong lòng vẫn lưỡng lự
Nhưng thực thì đã quyết
Tháng mười hai sẽ về.
        ****    ****
Ta là người phức tạp
Sợ rằng mai nghỉ khác
Nên vội chép ra đây
Để ta không dấu ta
Ta là kẻ cầu toàn
Những gì chưa đạt được
Thì không dễ mà từ
Thế mới thực khổ ta
Đến giờ không ngủ được
Thôi thì đừng nghỉ khác
Không nên như triết học
Cuộc sống thì đơn giãn
Mà lại cho phức tạp
Phức tạp để làm chi
Cầu toàn chẳng được gì
Rồi chỉ ta với ta.
Trăng Rằm đêm dài 15/10/2009 (AL)

Thứ Sáu, 30 tháng 1, 2009

Thật tình xin lỗi bạn của tôi

Giờ xin lỗi thì cũng chẳng có ích chi nữa đây khi bạn đã không còn. Hoan ơi không biết giờ này mi như thế nào? bố mẹ anh chị em của mi và cả người yêu của mi nữa sẽ như thế nào? Tau cũng không biết nữa, từ trong tận đáy lòng tau thật cầu mong cho tất cả được bình an, sức khỏe và sớm lấy lại được thăng bằng trong cuộc sống sau những mất mát đau thương quá lớn đó.
Cho đến bây giờ tau cũng chưa rõ nguyên nhân vì sao mà mi đi mà không nói cho tao bất cứ một lời gì, thực sự tau rất nghi ngờ về sự ra đi của mi, phải chăng nó có uẩn khúc chi đây? nếu thực sự mi coi tau là bạn thì mi hãy mách bảo tau bằng mọi hình thức, kể cả linh tính cũng được! Tao nhất định sẽ cố gắng tìm ra sự thật đằng sau sự ra đi của mi.
Mày biết hai người Anh hùng của châu Mỹ Latinh chứ, Phiden và Che đó, họ là những người bạn tri kỉ của nhau, họ có cùng chí hướng, cùng con đường nhưng hiện tại thì Che đã không còn, Anh đã mất từ lâu, mất vì cái lý tưởng cao đẹp của mình, còn Phiden thì vẫn còn sống và vẫn là linh hồn là lãnh tụ của người dân Cuba và Mỹ Latinh. Tau nhớ đã có lần hỏi mi rằng giữa hai con người đó thì hiện nay ai là người được thế giới ca tụng nhiều hơn? mi đã trả lời mà không cần suy nghĩ rằng đó là Che? Đó là ý kiến của mi còn tau thì im lặng.
Tau cũng là một thanh niên rất ngưỡng mộ anh hùng Che và cả Phiden nữa, tau và mi đang thực hiện dự định đi vòng quanh thế giới đó mà. Nó có cái gì đó gần giống như Che đã làm đúng không? Nhưng bên cạnh cái gần gần giống đó là cả một cái khác rất lớn.
Nhưng dự định đó của hai chúng ta mãi mãi sẽ không thực hiện được nữa rồi bạn của tôi ơi. Bạn đã đi trước tôi sớm quá, tại sao bạn không chờ tôi đi cùng, cả hai cùng thực hiện ý nguyện của mình…
Tau kể đến Phiden và Che là có dụng ý của nó, mi hiểu chứ, người anh em?
Tướng Giáp vẫn còn khỏe mi à, tau vừa đọc thông tin về ông xong, có lẽ ông sẽ thọ trên trăm tuổi đó, Phiden cũng vậy, tau đang băn khoăn là liệu sau khi hai ông chết thì những gì mà chúng ta đang có nó sẽ đi về đâu?
Những gì mà mi làm trong thời gian qua chắc chắn sẽ có rất nhiều người biết đến và tau nghĩ sự ra đi của mi nó cũng có căn nguyên cội nguồn của nó,… người anh em? 
Năm này tau đang thực hiện một dự định lớn mi à, không biết tau có nên nói cho mi bây giờ không nhỉ, …có lẽ là không. Tau nghĩ đến lúc đó tau sẽ tiết lộ cho my, hiện tại đang là bí mật mà. Tuy nhiên tau hy vọng my sẽ đi bên cạnh tau, ủng hộ tau? My từng nói my ra Quy Nhơn là để tìm minh chủ đúng không? mi phải hiểu rằng trong tình thế lúc đó và hiện tại chúng ta chưa có cách nào khác là im lặng chờ thời.
Canh Dần 2010 sẽ là năm thành công của tau, tau biết rất rõ điều này. Hãy theo dõi và hỗ trợ tau Hoan nhé, còn việc của my hiện tại tau chưa làm được, nhưng mi yên tâm, tau không phải là kẻ nói lời rồi nuốt lời đâu?
Hà Tĩnh, 2009

Thứ Bảy, 10 tháng 1, 2009

Hội nghị Diên Hồng

Ngày này chúng ta cần tổ chức nhiều Hội nghị Diên Hồng hơn thế nữa!
Nhìn lại lịch sử nghìn năm dựng nước và giữ nước của cha ông ta, tôi thấy tự hào biết bao. Hội nghị Diên Hồng đã thể hiện khí phách của cả dân tộc trước họa xâm lăng của lân bang. Vua tôi đồng lòng quân dân đồng thuận thì tôi tin rằng không một khó khăn nào, một kẻ thù nào có thể khuất phục được.
Ngày nay với nhiều sự kiện lớn, nhiều vấn đề trọng đại của đất nước nhưng chúng ta lại thiếu tiếng nói chung, thiếu tiếng nói của đại bộ phận nhân dân yêu nước, có chăng thì cũng chỉ là lời nói của những người có trách nhiệm, mà những người có trách nhiệm thì lại sợ trách nhiệm.
Chúng ta sống hôm nay nhưng không thể quên được quá khứ, vì chúng ta có cả một quá khứ hào hùng, một quá khứ oai hùng, một lịch sử hơn bốn nghìn năm...Tại sao chúng ta không biết sử dụng nó, không biết học tập tiền nhân đi trước.
Có lẽ trong lịch sử dân tộc ta nói riêng và lịch sử nhân loại nói chung thì Hội nghị Diên Hồng là độc nhất vô nhị, là xưa nay chưa từng thấy xuất hiện lần thứ hai, và đó là niềm tự hào của biết bao thế hệ người Việt Nam yêu nước.
Với cá nhân tôi, tôi đặc biệt trân trọng và đánh giá rất cao tinh thần của Hội nghị Diên Hồng và trong thâm tâm luôn tự dằn lòng: Chúng ta nên có nhiều hộ nghị như thế nữa trước những vấn đề liên quan đến đại cuộc, liên quan đến vận mệnh quốc gia, dân tộc.
Thực trạng lịch sử Việt Nam ta hiện nay có rất nhiều vấn đề cần được đưa ra lấy ý kiến chung của nhân dân: Văn kiện Đại hội Đảng, vấn đề hòa hợp dân tộc sau 35 ngày giải phóng miền Nam, quy hoạch Hà Nội, vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa...Đây là những vấn đề liên quan đến sự tồn vong, hưng vong của quốc gia dân tộc.
Nhìn một cách tổng quan theo suy nghĩ của tôi, chúng ta hiện nay thiếu sự lắng nghe ý kiến của nhân dân, chúng ta làm vẫn còn mang tính hình thức rất nhiều, qua loa đại khái cho xong chuyện...Ý kiến thì vẫn có lấy nhưng đó là ý kiến của một bộ phận nhỏ những người có trách nhiệm, nhưng những người này thì lại sợ trách nhiệm (hay nói thẳng là sợ mất chức, mất quyền).
35 năm sau ngày giải phóng vấn đề hòa hợp dân tộc đang là một nỗi ám ảnh lớn đối với hàng triệu người Việt Nam ở trong nước cũng như ở hải ngoại. 25 năm Đổi mới chúng ta đã dành được những thắng lợi lớn điều đó không ai phủ nhận, nhưng hơn 70% nhân dân hoạt động trong lĩnh vực nông nghiệp và 25 năm qua họ vẫn vậy. Nói không tiến triển là không đúng nhưng tiến triển ở đây rất chậm, chậm lắm....Người nông dân vẫn một nắng hai sương, vẫn cày sâu cuốc bẫm, vẫn trông chờ vào hạt lúa củ khoai nhưng những thứ đó lại phụ thuộc quá lớn vào thiên nhiên.
Tôi là một thanh niên, sinh viên xuất phát từ gia đình thuộc diện bần cố nông từ đời ông cha và đến nay thì vẫn là thuộc diện gia đình bần nông mà thôi. 25 năm đất nước đổi mới nhiều nhưng quê tôi vẫn thế. Đổi mới đâu chưa thấy nhưng chỉ thấy người dân phải tha phương cầu thực, ngày thường không nói nhưng ngày mùa cũng vậy đi khắp đầu làng ngõ xóm chỉ toàn thấy các cụ già và em nhỏ, còn lại thanh niên trai tráng phải bôn ba khắp chốn xa phương lập nghiệp, thậm chí nay cả phụ nữ, những người mẹ, người chị trong làng cũng con đường "nam tiến" đi ở kiếm tiền nuôi con ăn học....Ngày lễ Tết Nguyên Đán 27-29 tháng chạp mới được về mồng 3-4 đã phải lo khăn gói vào nam tiếp tục cuộc đời tha phương...Ngẫm cho kỹ tôi thấy thương vô cùng những người dân như thế những người nông dân tội nghiệp, trong đó có những thân nhân trong gia đình tôi. Tôi đang tự nghĩ không biết sau này cuộc sống của họ sẽ như thế nào nữa, chẳng lẽ cứ như thế này mãi được sao?
Sự nghiệp cách mạng là của toàn dân, mà toàn dân ta đại đa số là nông dân, cách mạng thắng lợi họ được cấp ruộng đất, sự nghiệp Đổi mới Đảng ta đang tiến hành họ lại mất ruộng đất. Thiết nghĩ chúng ta không thể ngồi chờ được nữa, những người có trách nhiệm phải vào cuộc ngay vào cuộc với tinh thần trách nhiệm cao chứ không phải vào cuộc để vơ vét, bóc lột người dân lao động, vào cuộc với tinh thần sợ trách nhiệm, sợ mất chức mất quyền.
Trở lại với Hội nghị Diên Hồng, ở đây tôi cần nhấn mạnh rằng những người có trách nhiệm phải thật sự có trách nhiệm, làm bất cứ việc gì cũng phải thực sự lắng nghe ý kiến nhân dân, tôn trọng ý kiến nhân dân, khắc phục tình trạng "nghe nhưng không cứ". Và không chỉ lắng nghe ý kiến của nhân dân mà phải trực tiếp xuống cơ sở bám sát cơ sở, đi sát với nhân dân, tìm hiểu những tâm tư nguyện vọng của nhân dân, đặc biệt là người dân lao động...và để rồi thực hiện trách nhiệm giải quyết, đáp ứng những nhu cầu mong muốn nguyện vọng chính đáng đó.
Ngày xưa trong chế độ phong kiến, với những phong tục lễ nghi ngặt nghèo vậy mà Thánh thượng hoàng vẫn làm được và còn làm rất tốt vậy tại sao trong thời đại chúng ta hiện nay lại không làm được.
Như thế thì thật là hổ thẹn với các bậc tiền nhân.